Giang Như Thu hài lòng nhìn lời lẽ ngay thẳng của Kiều Nguyệt, trong lòng như có một khe hở lớn, dòng điện ấm áp gọi tên Kiều Nguyệt không ngừng chạy vào.
Ngũ quan của thiếu nữ mềm mại, cảm giác như cả người cô, không bao giờ chủ động gây sự, không bao giờ đặt mình vào ồn ào, lặng lẽ đứng ngoài cuộc.
Nếu không có anh ở bên, theo tính cách của Kiều Nguyệt, sau khi nghe những gì nhóm Tưởng Giai Giai nói về cô sau lưng, cô có lẽ sẽ thản nhiên đi về, rồi thầm khóc, đau lòng làm sao!
Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, trái tim của Giang Như Thu căng thẳng, nhưng vẻ mặt lại phản bội anh... Si cuồng tràn ngập trong mắt, Kiều Nguyệt đã không làm như vậy, cô đứng lên nghiêm khắc lên án hành động xấu xa của nhóm Tưởng Giai Giai.
Là vì anh? Có phải là vì anh không?!
Cả người Giang Như Thu như ở trên mây.
Chiều cao của anh vốn nổi bật giữa đám bạn cùng trang lứa, lúc này đứng trước một đám con gái mới có thể thể hiện được lợi thế của mình, bóng cây chiếu trên người anh, bóng tối che lấp khuôn mặt anh, không ai có thể thấy sự mê đắm trong mắt anh b**n th** đến mức nào, nếu có thể diễn tả bằng cách khác, có lẽ -
Anh không thể chờ đợi nổi, mơ ước muốn kéo người con gái anh yêu vào bóng tối cùng nhau....
Nhưng tâm trạng tốt của anh đã không kéo dài được bao lâu, như mặt trời bị mây đen che phủ, chẳng mấy chốc cả người đã bị thù địch bao phủ.
Trước đây anh chưa bao giờ là người như vậy, bất định và thất thường, nhưng giờ đây quả thực là cuộc sống thường ngày của anh, vì một hành động của Kiều Nguyệt mà vui vẻ như trồng đóa hoa rực rỡ trong lòng, cũng sẽ vì hành động của cô mà phát cáu.
Lý do khiến anh không vui rất đơn giản, bởi vì ánh mắt của Kiều Nguyệt ở trên người nhóm Tưởng Giai Giai quá lâu......
Sự tức giận của cô là do người khác gây ra. Chỉ là, nó khiến anh rất không thoải mái, khiến anh ghen tị kinh khủng.
Là kẻ b**n th**? Giang Như Thu mày nhất định là kẻ b**n th**!
Nhưng anh thật sự rất khó chịu.
Sự tự tin của Kiều Nguyệt không tồn tại được lâu, bởi vì cô không có kinh nghiệm tranh cãi với người khác từ nhỏ, không bao giờ nói lớn tiếng với người khác, nhưng cô sẽ làm theo bất kỳ yêu cầu nào mà cô có thể chấp nhận, ngay cả khi nó vô lý, như người làm từ cục bột, để cho ai bóp và xoa tròn.
Nay khi cô đang bối rối, cô vô thức nhìn người đã ủng hộ mình --
Giang Như Thu.
Nhưng khác với những gì Kiều Nguyệt tưởng tượng, khi lần đầu tiên bị Giang Nhược Nhược kéo ra ngoài, nụ cười trên khuôn mặt thiếu niên ấm áp, tràn đầy cổ vũ, như muốn nói với cô rằng "Cậu phải cố gắng lên, tôi sẽ luôn giúp cậu", cô cứ tưởng anh sẽ luôn như vậy, nhưng sao anh lại bày ra dáng vẻ ăn thịt người?
...... Cô không nhìn lầm?
Không chỉ là Kiều Nguyệt, mà Tưởng Giai Giai và Vân Thanh ở phía đối diện cũng chú ý đến khuôn mặt của Giang Như Thu.
Hai mắt Vân Thanh lập tức tràn ngập sương mù, rưng rưng nước mắt nhìn Giang Như Thu.
Vân Thanh cho rằng là Giang Như Thu đã chán Kiều Nguyệt.
Dù gì thì cô ấy cũng không nói gì xấu về Kiều Nguyệt, nhưng Kiều Nguyệt thậm chí còn mắng cô ấy, mặc dù những lời của Kiều Nguyệt không phải là mắng chửi gì cả, nhưng cô ấy đã rất ngạc nhiên khi nhận được sự thương hại của Giang Như Thu.
Vân Thanh kích động rơi nước mắt, nhìn Giang Như Thu trìu mến hơn.
"Sau này, nếu tôi phát hiện các cô còn nói xấu Kiều Nguyệt ở sau lưng, tự gánh chịu hậu quả."
Giang Như Thu gần như kiềm chế không làm Kiều Nguyệt bị thương, kéo cánh tay cô đến bên cạnh mình, gần đếm mức không có khoảng trống, dù sự đụng chạm qua lớp quần áo không thỏa mãn được điều gì, nhưng ít nhất cũng có thể khiến anh bớt căng thẳng, bởi sự bạo lực sinh ra từ ghen tuông không thể giải thích được.
Anh đứng trước mặt Kiều Nguyệt, cắt ngang tầm nhìn của cô, giọng điệu và vẻ mặt gần như tàn nhẫn, không hề tỏ ra thương xót các cô gái nhỏ, không quan tâm đến cô gái phía đối diện yêu anh, lúc này tim đã vỡ tan thành từng mảnh.
Liên quan gì đến anh?
Anh chỉ quan tâm đến Kiều Nguyệt.
Anh chỉ có một mình, Kiều Nguyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!