Chương 2: (Vô Đề)

Điều yêu thích nhất của Kiều nguyệt hằng đêm, là nằm trong lòng Giang Như Thu xem tivi.

Xem những bộ phim truyền hình lãng mạn cẩu huyết yêu thích nhất.

Đặc biệt là cảnh nam nữ chính đứng trước lúc chia tay, cô đã rơi nước mắt theo lúc đó, nụ hôn của người đàn ông sẽ rơi theo đó.

Bất kể thế nào Giang Như Thu đều không động vào đồ ngọt, trong miệng khô khốc không có chút mùi vị nào.

Nhưng từ khi ở chung với Kiều Nguyệt, thỉnh thoảng trong miệng ngậm kẹo bạc hà, kem đánh răng ở trong nhà cũng là vị bạc hà, mỗi lần hôn, Kiều Nguyệt luôn bị dẫn dụ từ bị động sang chủ động, hấp thu hương thơm bạc hà cay nhẹ trong miệng anh.

Mà lí do khiến Kiều Nguyệt rơi nước mắt, là vì cô xấu hổ khi nói với anh rằng "Em muốn hôn."

Cô thích nhất là nhìn người đàn ông bởi vì động tác thân mật của hai người, mà khóe mắt ửng hồng, gương mặt, vành tai.......! Mỗi lần như vậy, khiến cô muốn cất giấu anh, giấu vào lòng.

"Đừng khóc, tất cả chỉ là giả."

Từ góc độ của Kiều Nguyệt, có thể nhìn thấy khóe mắt đỏ hoe của người đàn ông, cố gắng đè nén h*m m**n của mình.

Cô nói: "Nhưng họ đã diễn rất tốt." Cũng không thể nói cô là giả khóc, chính là muốn hôn?

"Tình yêu làm sao có thể diễn được."

Chỉ một lúc sau, ánh mắt Giang Như Thu tối sầm lại, nhắm mắt trên mặt của cô, lòng bàn tay thô ráp v**t v* tay của cô, nhếch miệng cười nói: "Kiều Kiều, em có thể cảm nhận được tình yêu của anh dành cho em không?"

Kiều Nguyệt muốn gật đầu, lại sợ hãi trước sự thay đổi đột ngột của người đàn ông, không thể thốt ra lời nào từ miệng.

Kiều Kiều, không thể nói dối, ánh mắt của anh mờ mịt, âm thanh đột nhiên trở nên lớn hơn, có chút dữ tợn: Em không biết anh yêu em đến cỡ nào, em không biết......! Không biết chút nào!

Cô cảm thấy Giang Như Thu trước mặt rất kỳ quái, khiến cô muốn trốn, thân thể c*̃ng làm như vậy, rời khỏi vòng tay anh, ngồi thẳng dậy, giả bộ bình tĩnh nói: Em biết.

Giang Như Thu g như là bị k*ch th*ch: "Em có biết anh không thể rời khỏi em đến cỡ nào không? Vậy còn em? Em có phải c*̃ng không thể rời khỏi anh đúng không, em có phải c*̃ng giống như anh, chỉ thích một mình anh?"

Kiều Nguyệt còn chưa kịp nói, Giang Như Thu đã nhào tới, đè lên người cô.

Tròng mắt của anh trở nên u ám thâm quầng, cơ thể c*̃ng tỏa ra nhiệt độ không bình thường, lạnh lẽo như đêm đông.

Anh không quan tâm sẽ làm cô bị thương, hay làm cô sợ hãi, há miệng cắn vào bả vai cô.

Lúc rời đi, khóe miệng dính máu.

Màu đỏ tươi như in hằn trên khuôn mặt tái nhợt không chút máu của anh.

Vậy vì sao em không đến bên anh?

Vì sao em không đến bên anh?

Em nhanh đến giúp anh........! Kiều Kiều.

Kiều Nguyệt bừng tỉnh.

Vừa mới thoát khỏi cơn ác mộng, vẫn còn sợ hãi, tim đập loạn nhịp.

Cô đưa tay, lau mồ hôi lạnh trên tay, cả người c*̃ng lạnh buốt, như thực sự bị người trong mơ đè lên.

Cô ngồi yên trên giường một lúc, nhìn vào rèm cửa.

Kể từ khi Giang Như Thu mất, cô rất ít bước chân ra khỏi cửa, ngay cả rèm cửa c*̃ng không hề động qua, trong phòng luôn mờ mịt bất kể là ngày hay đêm.

Có phải do lâu ngày thiếu ánh sáng?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!