Kiều Nguyệt ngơ ngác đi theo Giang Như Thu vào nhà vệ sinh, mặc dù không hiểu anh đang làm gì, cô chỉ đứng bên ngoài đợi anh, có lẽ anh cảm thấy xấu hổ sau khi nói xong, cả hai đều không nói lời nào.
Sau khi trở lại phòng học, giáo viên vẫn chưa tới, những người khác đều cúi đầu, không dám để mắt tới Kiều Nguyệt một chút nào.
Kiều Nguyệt có thể không biết Giang Như Thu là người như thế nào, nhưng những người khác thì có.
Giang Như Thu không thi vào trường trung học số tám. Ban đầu anh học sơ trung, nhưng anh đã chuyển đến sau đó và gây chú ý ngay khi vừa nhập học.
Không chỉ có nhan giá trị cao, mà đánh nhau tàn nhẫn đến mức không muốn sống, rất nhiều cô gái bị anh mê hoặc, tất nhiên, trước mặt cũng như sau lưng cũng không ít chàng trai xu nịnh.
Nhưng anh không để ý tới, trong mắt cũng không có bố thí, làm theo ý mình, mỗi tuần đến trường một lần.
Gần đây, anh đi học thường xuyên hơn đáng kể.
Hơn nữa rất khác với Kiều Nguyệt.
Họ chưa bao giờ thấy Giang Như Thu nói một lời nào với một cô gái trước đây, nhưng trước mặt Kiều Nguyệt, những người ngồi xung quanh họ biết rằng, hầu như Giang Như Thu luôn tìm chủ đề, đôi khi Kiều Nguyệt nghiêm túc nghe giảng bài, chỉ trả lời có lệ, anh vẫn thích không biết mệt.
Đáng lẽ bọn họ đã sớm nghĩ ra, làm sao lại có thể chọc giận Giang Như Thu chứ?
Như dự đoán.
Đứa nào làm náo động nhất, sau giờ tan học vào buỗi tối bị chặn đánh ở cổng trường, hôm sau quay lại lớp với mặt mũi sưng vù, trong lòng mọi người đều biết, không dám lên mặt nói chuyện về Kiều Nguyệt.
Các cô gái nhìn Kiều Nguyệt với ánh mắt hâm mộ và ghen tị.
"Vừa rồi cậu đào túi là ở đây sao? Rớt bao nhiêu tiền?"
Giang Như Thu đưa Kiều Nguyệt đến khu rừng nhỏ phía sau căn tin trường, anh nói anh rớt tiền khi vừa qua đây, năn nỉ cô xuống cùng tìm.
Cô cũng lo lắng đi theo, cúi đầu nghiêm túc tìm, nhìn xung quanh cũng không phát hiện tiền, ngẩng đầu lên thì phát hiện Giang Như Thu đang nhìn mình chằm chằm, cô đỏ mặt, lập tức quay mặt đi chỗ khác.
"Tôi, tôi vừa hỏi cậu!"
Giang Như Thu nhìn thật sâu đôi má ửng hồng của cô, ánh mắt si mê, nhưng anh không quên mục đích đưa cô đến đây, nhìn sâu trong khu rừng nhỏ, anh nhấc chân bước vào trong.
"Chắc là mấy trăm, tôi còn chưa đếm."
Kiều Nguyệt vừa nghe rớt nhiều tiền như vậy vừa lo lắng, nói: "Cái đó phải tìm được."
Cô theo chân Giang Như Thu bước vào chỗ sâu.
Bỗng --
"Chị Vân Thanh, thân hình chị rất đẹp học lại giỏi, không tệ hơn Kiều Nguyệt, là Giang Như Thu không có mắt, chị đừng khóc nha."
"Đừng nói cậu ấy như vậy."
"Em ở lâu với Kiều Nguyệt, phát hiện ra cô ấy thực sự rất ngốc, giống như một con ngốc. Em nói cơ thể em khó chịu nhờ cô ấy giúp em trực nhật, cô ấy không nói gì mà đồng ý, em không cần trực nhật, hơn nữa chị cũng biết, tất cả mọi người nói rằng não của cô ấy đã cháy hỏng, Giang Như Thu chắc là thương hại cô ấy mới giúp, chị đừng suy nghĩ quá nhiều."
Sâu trong rừng nhỏ trong đình hóng gió, Tưởng Giai Giai mang theo nhóm chị em lớp mười lăm vây xung quanh bên cạnh Vân Thanh, không ngừng an ủi Vân Thanh bị tình yêu tổn thương.
Vân Thanh nhất kiến chung tình với Giang Như Thu, sau lưng thường xuyên bày ra ý tốt, nhưng chưa bao giờ anh nhìn thấy, luôn cho rằng Giang Như Thu là người lạnh lùng, anh luôn tỏ ra lạnh lùng với những cô gái khác nên cô ấy không cảm thấy buồn.
Nhưng thật ra sau này, lợi dụng sơ hở Kiều Nguyệt vẫn còn ngây thơ.
Điểm mấu chốt là trong mắt nhóm các cô, ngoại hình của Kiều Nguyệt thua kém Vân Thanh, học không bằng, gia cảnh cũng không bằng Vân Thanh.
Điều này càng khiến cô cảm thấy mất cân bằng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!