Chương 14: (Vô Đề)

Giang Như Thu vẫn nhớ dáng vẻ lần đầu tiên Kiều Nguyệt xuất hiện trước mặt anh.

Cô giống như một thiên thần nhỏ đi lạc, mặc dù khoác trên mình chiếc áo khoác đen gần như hòa vào màn đêm, nhưng chiếc điện thoại di động cô đang cầm trên tay vẫn sáng đến khó tin, để anh nhìn thoáng qua vào mắt cô.

Sáng sủa và sạch sẽ, thậm chí không thua kém ánh trăng.

Khiến anh sinh ra nhất thời, muốn che giấu tâm tư.

Máu bắn tung tóe trên người anh, bây giờ không còn gì là bẩn thỉu hơn, anh trông xấu hổ và nghèo khổ, còn cô đứng bên cạnh anh sạch sẽ.

Nhưng liệu anh có ổn không.

Có ổn không?

Anh có ổn không?

Không tốt, anh rất không tốt.

Đầu ngón tay run lên, ngay cả bước chân cũng loạng choạng.

Lực của Tưởng Thắng đánh vào người anh không hơn không kém, nhưng đối với anh, đau đớn từ lâu đã là chuyện thường, cũng sẽ không vì chuyện này mà bất ổn.

Anh chỉ là......! Không khống chế được.

Anh không khống chế được muốn kéo cô gái đang đứng trong ánh sáng đến bên mình, không khống chế được mà muốn cô cũng bị nhiễm bẩn từ cơ thể mình.

Như bậy giờ.

Khi anh hỏi Kiều Nguyệt "Cậu có sợ tôi không", nỗi đau sâu trong mắt Kiều Nguyệt khiến lòng anh run lên, ước cô có thể ôm mình vào lòng, ôm trái tim nóng bỏng của anh.

Để cô cảm nhận cảm giác, cảm giác mạnh mẽ này gần như hủy diệt anh, là điều mà trước đây anh chưa từng trải qua.

Nỗi đau trong lòng Kiều Nguyệt nảy sinh vì những lời của Giang Như Thu nhanh chóng nhạt dần, lo lắng và nghi ngờ được thay thế.

Thiếu niên trước mặt khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Lần đầu tiên cô đối mặt với anh vào buổi sáng, vì vậy cảm xúc trong mắt anh hoàn toàn không rơi vào mắt cô.

Đó là một đôi mắt đen và sâu, giống như bầu trời đêm và sóng biển, nhưng đầy nguy hiểm.

Khoảnh khắc cô chạm vào ánh mắt, cứng đờ từ đầu đến lòng bàn chân.

Gió lạnh buổi tối xuyên qua hàng rào quần áo, không khí mát lạnh lướt qua da thịt cô từng li từng tí khiến những lời an ủi bên miệng cô biến mất.

"Cậu đừng nghĩ nhiều, mau lên đi." Kiều Nguyệt buông xuống lời này, xoay người rời đi.

"Kiều Nguyệt."

Cô không đạt được mong muốn.

Giang Như Thu nắm cổ tay cô, không biết có phải là ảo giác của cô hay không, luôn cảm thấy ngón tay nóng bỏng chuyển động vài vòng trên cổ tay, liền rút ra.

Cô không muốn gây tổn thương bạn cùng bàn đáng thương và tốt bụng trước mặt mình, chỉ cho là mình đã nghĩ quá nhiều, hỏi anh: "Có chuyện gì vậy?"

Có chuyện gì vậy? Tất nhiên là tôi không muốn cậu đi.

Giang Như Thu nhìn cô cười, bởi vì vừa nãy tiếp xúc thân thể khiến anh cảm thấy vui vẻ, cho dù nhìn thấy vẻ mặt hơi cứng đờ của cô cũng không thể loại bỏ được.

"Bây giờ trời đã tối, cậu trở về cũng không an toàn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!