Chương 11: (Vô Đề)

Chiếc lọ cắm hoa vẫn nằm trên bệ cửa sổ, tựa vào tấm rèm che nắng.

Những bông hồng rực rỡ rơi trên mặt đất, những cánh hoa vỡ nát như giọt máu, bị nghiền nát không thương tiếc, nhuộm đỏ.

Xinh đẹp và tàn nhẫn, như trên bàn, Giang Như Thu khóe miệng bĩu môi cười.

Thức ăn trên bàn là do anh làm từ sáng, Kiều Nguyệt ăn ít, bây giờ chỉ còn hơn một nửa, anh chậm rãi ăn hết những gì còn sót lại của cô, nhìn người phụ nữ đứng cứng đờ bên cửa.

"Kiều Kiều, anh không thích hoa hồng đó."

Tay Kiều Nguyệt vẫn đặt trên nắm cửa, nghe xong lời này, cô nhìn thấy bông hồng đã bị bóp nát thành rác, khóe miệng hoàn toàn đông cứng, cô nhanh chóng nói: "Em tự mua hoa này."

Vẻ mặt Giang Như Thu không thay đổi, "Ồ." Anh không tin lời cô nói, hỏi tiếp: "Vẫn ăn à?"

Kiều Nguyệt lắc đầu, vặn nắm cửa, "Em, em không mở được."

"Muốn đi không?" Anh hỏi.

"......! Ừm, em cần mua một vài thứ."

Giang Như Thu đi về phía cô.

Kiều Nguyệt có chút căng thẳng, không thể giải thích được, cô lùi về phía sau vài bước, dừng lại cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa và không còn đường lui.

Cô không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Giang Như Thu vẫn đối với cô rất tốt, thậm chí còn tốt hơn trước, nhưng vài hành động của anh khiến cô run cả người, nguyên nhân là do sợ hãi.

Trước đây anh thường nhìn vào điện thoại của cô, nhưng chưa bao giờ cho cô cảm giác ngột ngạt như đêm qua, như thể......!

Cô đã làm chuyện không thể tha thứ.

Anh nhìn vào mắt cô, rõ ràng là thất vọng, còn có khát vọng hủy diệt đã bị anh đè nén nặng nề.

Trước đây, điều mà Kiều Nguyệt thích nhất nhìn vào đôi mắt của Giang Như Thu, bởi vì ở đó, bất kể lúc nào và ở đâu, tình yêu tràn ngập dành cho cô vẫn luôn ở đó.

Giờ đây chỉ còn lại tối tăm, còn có rất nhiều cảm xúc không thể giải thích được khiến cô muốn thoát ra.

Cô không thể hiểu được điều gì đã xảy ra.

Giang Như Thu đã đi đến trước mặt cô, một tay nắm cửa, tay kia ôm cô vào lòng, cúi người, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô, nhìn thấy vẻ hoảng sợ trong mắt cô thì không thể che giấu được nữa, đột nhiên nhếch khóe miệng "Em sợ anh."

"Em không có." Cô phản bác.

"Vậy thì tại sao em không dám nhìn anh."

"Em, em không làm gì sai, tại sao em lại không dám nhìn anh." Cô đột nhiên nhớ ra mình không làm gì sai, vì sao phải chột dạ? Nghĩ đến đây, cô ngẩng đầu lên.

Giang Như Thu bật cười, vẻ mặt giễu cợt.

"......! Không làm sai điều gì," Anh lặp lại với vẻ chế nhạo, giọng lạnh lùng, "Anh hỏi lại em một lần nữa, Hứa Chi An là ai."

Đôi mắt Kiều Nguyệt mở to ngay lập tức.

Giang Như Thu đứng ở trước mặt cô, cúi người, chắn gần hết tầm mắt của cô, anh một tay giữ lấy cô, tay còn lại nắm lấy tay nắm cửa áp vào lưng cô, giam cầm cô trong một khoảng không gian nhỏ.

Tràn ngập máu.

Màu đỏ tươi dần dần lấp đầy quầng thâm mắt của người đàn ông, đôi mắt đỏ ngầu, đầy sự ghen tuông đủ để b*p ch*t tất cả sự tỉnh táo của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!