Buổi chiều Không Sắc vẫn chưa bắt đầu kinh doanh, chủ quán bar lười biếng nằm bò lên quầy bar, vừa thấy Giản Tinh Lạc xuất hiện liền lập tức như được bơm máu gà: "Tiểu Lạc Lạc! Cuối cùng cậu cũng lại đến nữa rồi!"
"Lâu rồi không gặp." Giản Tinh Lạc đi về phía quầy bar, "Lần trước tôi qua anh không có ở đây."
Ông chủ bước ra khỏi quầy, nhiệt tình dang rộng vòng tay ôm lấy anh: "Đúng thế! Sau đó nghe bọn họ nói cậu có đến, tôi hối hận chết đi được!"
"Anh Lộ, tôi và Lạc Lạc có chút chuyện cần nói." Trình Hạo bước vào, sắc mặt vẫn không mấy tốt đẹp.
Hai người mỗi người một xe lái tới, Giản Tinh Lạc vậy mà ngay cả ngồi chung một xe với hắn cũng không còn nguyện ý nữa.
Lộ Minh bấy giờ mới nhận ra phía sau còn có một người nữa, biểu cảm trở nên vi diệu, nhưng vẫn sảng khoái đáp: "Được, tôi đi xuống kho lấy thùng rượu đã."
Giản Tinh Lạc ngồi tựa lên quầy bar: "Nói đi."
"Anh…" Trình Hạo nhìn thần sắc lạnh lùng của anh, bỗng thấy khó mở lời.
Một tuần trôi qua, hắn vẫn không thể tin được Giản Tinh Lạc lại rời bỏ mình như vậy.
Cơn giận ban đầu dần biến thành sự bàng hoàng bất lực, sau đó hắn nghe từ miệng người khác nói rằng, ngay ngày thứ hai sau khi chia tay, Giản Tinh Lạc đã dắt một cậu nhóc từ quán bar rời đi—
Trình Hạo nhíu mày, đi thẳng vào vấn đề: "Anh nghe người ta nói, nói em dắt người từ đây rời đi."
"Ừ." Giản Tinh Lạc không hề phủ nhận, "Rồi sao?"
Trình Hạo trợn tròn mắt không tin nổi: "Rồi sao? Em thực sự dắt người đi à?"
"Nếu tôi nhớ không nhầm thì thứ Bảy tuần trước chúng ta đã chia tay rồi." Giản Tinh Lạc mất kiên nhẫn gõ nhịp đầu ngón tay, "Cho nên tôi dắt ai đi thì liên quan gì đến anh?"
"Mẹ kiếp! Giản Tinh Lạc, em thật sự dám!" Trình Hạo tức thì nổi trận lôi đình, đấm mạnh một cú xuống quầy bar, "Sao em dám chứ!"
Giản Tinh Lạc cười lạnh: "Anh còn dám dắt người về nhà, tôi có gì mà không dám?"
"Em đang trả thù anh?" Trình Hạo cố gắng tìm lại chút lý trí, không chắc chắn hỏi lại một lần nữa, "Em làm vậy để trả thù anh đúng không?"
"Anh thấy thế nào thì nó là thế ấy đi." Giản Tinh Lạc đứng thẳng dậy, "Những lời anh muốn nói, đã nói xong chưa?"
Trong cơn thịnh nộ, lòng Trình Hạo bỗng nhiên lại dâng lên một tia vui mừng thầm kín, hắn bắt đầu xác nhận điều mình quan tâm nhất: "Hai người chưa làm gì đúng không?"
"Tất nhiên là…" Giản Tinh Lạc nhìn người yêu cũ đang đầy vẻ mong đợi, đôi môi tuyệt mỹ khẽ mở, "Làm rồi chứ. Rất thoải mái, rất thích, nếu có cơ hội, tôi còn muốn làm thêm lần nữa."
Một câu nói, như tiếng sét giữa trời quang, trực tiếp đánh người đàn ông đối diện thành một khúc gỗ cháy đen.
"Em… em em em…" Trình Hạo không thể tin nổi mà lắc đầu, "Không thể nào! Giản Tinh Lạc, em mà lại dám… dám…"
Giản Tinh Lạc cười nhạt, không nhịn được mà buông lời châm chọc: "Tôi chỉ phạm một lỗi nhỏ mà đàn ông nào cũng phạm phải thôi, chẳng lẽ không đáng được tha thứ sao?"
Trình Hạo bị đả kích nặng nề, bước chân lảo đảo loạng choạng.
"Ngại quá, tôi quên mất, tôi không việc gì phải cầu xin sự tha thứ của anh hết." Giản Tinh Lạc thu lại biểu cảm trên khuôn mặt, "Anh tính là cái thứ gì cơ chứ?"
"Giản Tinh Lạc!" Ánh mắt Trình Hạo đột nhiên thay đổi, ngũ quan đoan chính tức giận đến vặn vẹo, hắn thốt ra những lời nhục mạ không chút kiêng nể: "Uổng công bấy lâu nay tao nâng niu cung phụng mày như thiên tiên, đệch mẹ, trước mặt ông đây thì giả vờ làm liệt nam trinh tiết, quay lưng một cái lên giường thằng khác đã biến ngay thành loại d*m đ*ng!"
Giản Tinh Lạc cau mày, đáy mắt lộ rõ vẻ chán ghét không thèm che giấu: "Anh ngoại tình khi đang yêu đương thì gọi là phạm lỗi nhỏ, tôi chia tay rồi ở bên người khác thì là d*m đ*ng. Trình Hạo, anh nực cười thật đấy."
Từ ngày đầu tiên quen biết, Trình Hạo luôn nịnh bợ anh, cố gắng thể hiện mặt tốt đẹp nhất, khiến cho đến tận hôm nay anh mới thấy được bộ mặt thật của đối phương.
Bản thân lăng nhăng ngoại tình thì không sao, người khác làm y hệt thì sỉ nhục hết lời.
Tiêu chuẩn kép đến cực điểm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!