Chương 8: (Vô Đề)

Hơi thở thiếu niên thanh khiết bất ngờ ập vào cánh mũi, dây thần kinh phản xạ của Giản Tinh Lạc như bị tê liệt trong chốc lát, tầm mắt không tự chủ được mà trượt theo cái cổ trắng ngần thon dài xuống phía dưới.

Gần vị trí xương quai xanh có một vệt đỏ nhỏ, đã chuyển sang màu tím bầm do tụ máu, nổi bật đến mức gây xót xa trên làn da trắng như sữa.

Giản Tinh Lạc hít một hơi lạnh: "Cậu vẫn chưa xử lý vết này à?"

Đã một tuần trôi qua kể từ đêm đó rồi, quả dâu nhỏ trên cổ anh đến ngày thứ ba đã mờ đi, rốt cuộc lúc đó anh đã hung bạo đến mức nào mà vết hôn trên người đối phương lại lâu tan đến vậy?

"Chưa ạ." Trình Thư Dục không để lại dấu vết mà nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên sườn anh, dẫn dắt những ngón tay hơi lạnh đó khẽ chạm vào xương quai xanh của mình, "Vì đây là dấu vết mà anh trai để lại, nên em không muốn xử lý, thậm chí còn muốn giữ nó lại lâu hơn một chút…"

Khoảnh khắc đầu ngón tay tiếp xúc với da thịt, một luồng điện nhỏ nổ lách tách, Giản Tinh Lạc bị giật đến mức tê dại, vội vàng rụt tay lại.

"Cậu…" Làn da trắng lạnh một khi đã nhiễm hơi nóng thì ửng hồng cực kỳ rõ rệt, Giản Tinh Lạc cảm thấy gò má mình như sắp bốc cháy.

Chẳng lẽ do anh đã cấm dục quá lâu, nên vô tình giải phóng con quái vật trong lòng ra ngoài?

Anh nỗ lực duy trì sự bình tĩnh: "Tôi nhớ lúc đó đã nói rất rõ với cậu rồi, giữa chúng ta—"

"Là em chủ động." Trình Thư Dục nhẹ giọng ngắt lời anh, "Anh cứ coi như chuyện đó chưa từng xảy ra đi ạ. Nhưng xin hãy cho em ít nhất một cơ hội, được không anh?"

Giản Tinh Lạc có chút mờ mịt: "Cơ hội gì?"

"Tất nhiên là—" Cậu thiếu niên nhìn anh chăm chú mà nở nụ cười, "Cơ hội để thích anh, cơ hội để theo đuổi anh ạ."

Có lẽ do ngữ khí của đối phương quá đỗi thuần khiết, hoặc có lẽ do vẻ ngoài hiền lành vô hại mang lại cảm giác đánh lừa, đối diện với lời tỏ tình trực diện một lần nữa, Giản Tinh Lạc hiếm khi không cảm thấy sến súa hay phiền chán, ngược lại còn có một cảm giác kỳ diệu khó tả.

Nhất thời anh không thể nói rõ được cảm giác đó là gì, nhưng khi tỉnh táo đối diện với biểu cảm mềm mại chân thành của cậu thiếu niên, những lời khó nghe không thể thốt ra khỏi miệng.

"Cậu còn quá nhỏ." Một lúc sau, Giản Tinh Lạc khẽ thở dài, không nhịn được đưa tay lên xoa xoa cái gáy xù lông, "Đừng lãng phí thời gian và sức lực ở chỗ tôi."

Nói xong anh liền bỏ tay xuống, lách qua người cậu đi vào trong.

"Em không nhỏ đâu, anh ơi." Trình Thư Dục đeo bám không buông: "Đêm đó lúc làm với em, rõ ràng anh còn khen em rất— ưm—"

Cậu thiếu niên ăn nói không chút kiêng nể, Giản Tinh Lạc sợ hãi quay người lại bịt chặt miệng cậu lại, thấp giọng quát mắng: "Không phải đã nói là coi như chưa từng xảy ra rồi sao?"

Vừa dứt lời, anh bỗng nhận ra câu nói này của mình thực sự quá giống một thằng cặn bã.

Cảm giác nơi lòng bàn tay ấm áp mềm mại, Trình Thư Dục cũng không vùng vẫy, chỉ vô tội chớp chớp đôi mắt to tròn, giống như đang lên án anh mà cũng giống như đang làm nũng lấy lòng.

Tại sao lại có cậu trai đáng yêu một cách tự nhiên đến thế?

Cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng thầy Giản.

Anh bắt đầu nói nhăng nói cuội: "Kỹ thuật của tôi thực sự không tốt như cậu nghĩ đâu, thực ra… thực ra tôi bị lãnh cảm đó!"

"Ha ha…" Trình Thư Dục bỗng nhiên cười rộ lên, giọng nói bị bịt miệng nghe hơi nghẹt lại, "Nhưng đêm đó khi anh đè em xuống, trông chẳng giống người lãnh cảm chút nào cả!"

Giản Tinh Lạc buông tay ra như chạm phải điện: "Đêm đó là do tôi uống quá chén!"

"Haiz…" Trình Thư Dục khẽ thở dài một tiếng.

Rõ ràng là một chàng trai cao hơn anh, nhưng khi nhìn anh, cậu luôn mang lại cảm giác ngước nhìn đầy tha thiết: "Anh ơi, em chỉ muốn yêu đương với anh thôi mà, tại sao anh lại cứ nghĩ đến mấy chuyện trên giường thế ạ?"

"Tôi…" Giản Tinh Lạc bị câu hỏi xoáy vào linh hồn này làm cho ngây ngẩn cả người, chuyện này ngược lại khiến tư tưởng của thầy Giản trông có vẻ thật là bẩn thỉu.

Gương mặt như ngọc trắng lại một lần nữa nhuốm hồng, chưa kịp tổ chức ngôn ngữ để phản bác thì "két" một tiếng, cửa văn phòng lại bị đẩy ra.

"Tiểu Giản có sinh viên à?" Vị giáo sư kỳ cựu cùng văn phòng bước vào, thuận miệng hỏi một câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!