Sau khi ra khỏi nhà hàng, Giản Tinh Lạc cứ thế đi thẳng dọc theo đường phố, còn rốt cuộc là đi đâu thì ngay cả chính anh cũng không biết.
Anh biết có một người vẫn luôn theo sát phía sau, giữ một khoảng cách không xa không gần, giống như một cái bóng không cách nào cắt đuôi nổi.
Anh đột nhiên dừng bước, quay đầu lại.
"Anh ơi…" Trình Thư Dục cũng dừng lại, nhìn anh bằng ánh mắt ngập ngừng, lo sợ.
Phố xá đã lên đèn, đứa nhỏ với dáng người cao ráo đeo balo đứng giữa dòng người qua lại, đôi lông mày tinh xảo xinh đẹp rũ xuống đầy tội nghiệp. Rõ ràng là một chàng trai cao hơn mét tám, vậy mà trông hệt như một chú chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, sắp sửa bị biển người mênh mông nuốt chửng một cách vô tình.
Gương mặt ấy thật sự rất đẹp, vẻ mặt ấy thật sự rất ngoan, nhìn qua thật sự khiến người ta mủi lòng, nhưng những lời nói thốt ra từ cái miệng đó thì lại không hề như vậy.
Giản Tinh Lạc lạnh lùng cảnh báo: "Đừng đi theo tôi."
Thầy Giản hiếm khi bộc lộ thái độ lạnh nhạt, xa cách với cậu như thế này, cảm giác về một khoảng cách không thể với tới lập tức hiện rõ.
Lần này Trình Thư Dục thực sự hoảng loạn, cậu c*n m** d***, vẫn không nghe lời mà bám theo. Chỉ có điều lần này cậu càng thêm cẩn trọng, dè dặt hơn.
Giản Tinh Lạc càng đi càng nhanh, khi chuẩn bị băng qua đường tại một ngã tư, đột nhiên nghe thấy phía sau vang lên một tiếng hét lớn: "Anh ơi!"
Giây tiếp theo, anh bị một sức mạnh thô bạo cưỡng ép ôm chặt vào lòng, sau một hồi trời đất quay cuồng, cả hai ngã nhào xuống thảm cỏ ven đường.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Giản Tinh Lạc hoàn toàn không có thời gian phản ứng, mãi đến khi bên tai vang lên giọng nói mơ hồ: "Anh ơi, anh không sao chứ…"
Anh sực tỉnh lại, thoát khỏi vòng tay phía sau rồi đứng dậy.
Trình Thư Dục cũng bò dậy, ánh mắt đầy vẻ lo lắng và sợ hãi: "Anh ơi anh không sao chứ? Có bị ngã vào đâu không… au—"
Đang nói dở, cậu lại đau đớn r*n r* một tiếng.
Chiếc áo thun sạch sẽ đã lấm lem bụi bẩn, ống tay áo ở khuỷu tay cũng bị mài rách, vết máu đỏ tươi lẫn với bụi đất từ từ rỉ ra và nhỏ xuống, nhưng trái tim và ánh mắt cậu vẫn chỉ lo lắng cho anh.
Cổ họng Giản Tinh Lạc bỗng chốc nghẹn lại.
Phản ứng của con người khi lâm nguy không thể lừa dối được ai. Khi anh ở bên Trình Hạo cũng từng xảy ra nguy hiểm tương tự, nhưng lúc đó phản ứng đầu tiên của Trình Hạo là lùi lại phía sau.
Sau đó chắc là cảm thấy ngại nên hắn đã tự cười nhạo mình quá quý trọng mạng sống. Thực ra lúc đó anh không có cảm giác gì, ai mà chẳng quý mạng của mình? Nhưng hiện tại, cậu nhóc trước mặt này lại có thể vì anh mà lao lên bất chấp nguy hiểm.
"Anh ơi…" Trình Thư Dục dùng áo lau bớt bụi bẩn trên tay, sau đó rụt rè định nắm lấy tay anh, giọng hốt hoảng nài nỉ: "Em xin lỗi anh, anh giận em cũng không sao, em chỉ xin anh hãy bảo vệ chính mình, đừng vì em mà bị thương có được không ạ?"
Giản Tinh Lạc im lặng rút tay ra, quay người vẫy một chiếc taxi: "Bác tài, phiền bác đưa cậu ấy đến bệnh viện gần nhất."
Nói xong, anh liền kéo người qua, không mấy dịu dàng mà ấn vào trong xe.
Chiếc taxi từ từ lăn bánh, cậu nhóc với khuôn mặt nhem nhuốc bụi bẩn vẫn kiên trì áp mặt vào cửa kính nhìn anh. Không gian xung quanh rõ ràng rất tối, nhưng anh lại thấy trong mắt đối phương như đang chứa đựng những giọt lệ lấp lánh.
Đáng thương đến mức khiến anh cảm thấy mình như đang phạm tội vậy.
Giản Tinh Lạc về nhà một mình. Anh không bật đèn, ngồi trên sofa phòng khách chìm vào suy tư. Không biết bao lâu trôi qua, tiếng mưa rơi xối xả kéo anh khỏi dòng suy nghĩ.
Anh đi tới bên cửa sổ, đang định đóng lại thì phát hiện trên bãi cỏ dưới lầu dường như có một bóng người đang đứng.
Xem ra cậu ta vẫn chưa đi xử lý vết thương rồi.
Anh mở hẳn cửa sổ ra, đối diện với ánh mắt ngây dại ngước lên của chú chó con suốt mấy giây, cuối cùng vẫn bực mình mà mở miệng: "Lên đây."
Hai phút sau, cánh cửa khép hờ bị người ta nhẹ nhàng đẩy ra.
"Anh ơi…" Chú chó con cả người ướt sũng, nhìn anh đầy uất ức, lúng túng đến mức chân tay không biết đặt vào đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!