Chương 20: (Vô Đề)

Nói là họp lớp cấp ba, thực chất chỉ là một bữa tiệc xã giao mượn cớ mà thôi.

Thẩm Phi Hàng đã đặt trước một nhà hàng đặc sản địa phương trong sơn trang. Khi cả nhóm bước vào phòng bao, đã có hai người đến sớm hơn.

"Uầy! Thầy Giản đến rồi!" Hai người đó vốn đang tán gẫu, thấy có người vào liền đồng loạt dồn ánh mắt lên người Giản Tinh Lạc, nhiệt tình đứng dậy chào hỏi.

"Đã lâu không gặp, chào mọi người." Giản Tinh Lạc đáp lại đơn giản, Thẩm Phi Hàng kịp thời tiếp lời, thực hiện đủ một bộ combo bắt tay, ôm vai và đùa giỡn.

Thầy Giản nhân cơ hội chọn một chiếc ghế rồi ngồi xuống, cậu nhóc đi theo sát nút cũng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, dính lấy anh không rời, còn chủ động ân cần rót nước nóng cho anh.

"Ồ?" Lão Cao, lớp trưởng năm xưa, lén nhìn mấy lần cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi, "Thầy Giản, người cậu dẫn theo đây là…?"

Trông có vẻ như chưa thành niên, chắc chắn không cùng lứa tuổi với bọn họ.

"Học trò của tôi." Giản Tinh Lạc dùng ánh mắt ngăn cản cậu nhóc đang hăm hở định cướp lời, "Hôm nay tình cờ gặp, mọi người cứ chơi việc của mọi người, không cần để ý đến cậu ấy."

"Anh ơi~" Trình Thư Dục gọi anh một tiếng khe khẽ, nghiêm túc đính chính: "Rõ ràng là em cố ý đợi anh từ sáng sớm mà."

Lúc này thì lại chịu thừa nhận rồi cơ à.

Không lâu sau, cửa phòng bao lại bị đẩy ra, nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay cuối cùng cũng lộ diện.

Thẩm Phi Hàng nhanh chóng đón tiếp, "Lão Tạ, chỉ đợi mỗi cậu thôi đấy!"

Tạ Chu lại ngay lập tức hướng ánh mắt về phía Giản mỹ nhân đang thờ ơ ngồi tại bàn, sau đó mới mỉm cười chào hỏi khách sáo với Thẩm công tử.

"Đúng rồi, hôm nay tôi còn dẫn theo hai người bạn, mọi người không phiền chứ?" Giọng điệu của Tạ Chu khá tùy tiện.

"Không phiền đâu, tôi và A Lạc cũng dẫn theo ha ha—" Nụ cười của Thẩm Phi Hàng bỗng khựng lại, một tiếng "cái đệch" ngậm trong miệng suýt chút nữa thì thốt ra ngoài.

Kẻ đi vào lại là thằng cháu Trình Hạo, bên cạnh còn dắt theo một người mà anh ta không quen.

Giản Tinh Lạc không nhịn được mà nhíu mày, nhưng cậu nhóc bên cạnh đột nhiên giơ tay ôm lấy vai anh, ghé sát vào tai anh thì thầm: "Anh ơi, em kể cho anh nghe một bí mật này nhé…"

Cùng lúc đó, mặt Trình Hạo đen lại trong nháy mắt.

Chết tiệt! Lạc Lạc vẫn còn qua lại với thằng con hoang đó!

Thẩm Phi Hàng cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn trở mặt ngay tại chỗ, duy trì nụ cười giả tạo, "Nào, chúng ta ngồi xuống rồi nói chuyện tiếp."

Trong số những người có mặt ở đây, có người biết chuyện như Dung Tịch thì mang tư thế xem kịch vui, có người không biết nhưng cũng cảm nhận được những luồng sóng ngầm đang cuộn trào trên bàn ăn.

Bữa cơm này khiến Giản Tinh Lạc cảm thấy rất khó chịu.

Mặc dù suốt cả buổi Trình Thư Dục đều chăm sóc anh, ngay cả xương cá cũng tỉ mỉ gỡ sạch, nhưng hai ánh mắt trực tiếp kia vẫn khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

"Nào, tôi kính Thầy Giản của chúng ta một ly." Tạ Chu bất thình lình giơ ly rượu, chĩa mũi dùi về phía Giản Tinh Lạc đang im lặng, "Sau khi tốt nghiệp còn có thể gặp lại Thầy Giản, quả là vinh hạnh ba đời!"

Giản Tinh Lạc ngước mắt lên, trong lòng chẳng muốn nhận ly rượu này chút nào.

Chuyện uống rượu, một là tự mình muốn uống, hai là gặp được tri kỷ ngàn ly cũng là ít.

Vài giây sau, nụ cười trên gương mặt Tạ Chu có chút gượng gạo.

"Để em uống thay anh trai cho ạ." Đúng lúc này, Trình Thư Dục chủ động bưng ly rượu của thầy Giản lên, "Mấy ngày nay dạ dày của anh trai không được tốt, bác sĩ bảo phải kiêng rượu ạ."

Nói đoạn cậu khẽ ngước mặt, mặt không đổi sắc mà uống cạn một hơi.

Mọi người có mặt nhất thời đều ngẩn ngơ, ngay cả thầy Giản cũng không nhịn được mà liếc nhìn cậu một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!