Chương 14: (Vô Đề)

Năm đó khi anh công khai, bà Mạnh cũng đã trải qua một phen náo loạn. Nhưng từ nhỏ anh đã tự mình quyết định mọi việc, bà Mạnh không quản được cũng chẳng khuyên nổi anh, cuối cùng chỉ đành gạt lệ chấp nhận.

Nhưng không ngờ, dù đã công khai rồi mà vẫn không thoát khỏi cái lời nguyền xem mắt này.

"Lạc Lạc, con đừng từ chối ngay lập tức thế chứ!" Bà Mạnh cuống lên, "Mẹ xem ảnh rồi, đối phương trông rất đẹp trai, điều kiện lại tốt, chỉ là để con gặp mặt một chút thôi, sao con lại bài xích thế?"

Giản Tinh Lạc lạnh nhạt đáp, "Bây giờ con chỉ muốn sống một mình."

Tiếp theo đó, bà Mạnh lại thực hiện một cuộc thuyết phục dài vài phút, từ chuyện "Dù không kết hôn sinh con thì cũng nên có một đối tượng ổn định", đến "Ba con mất sớm, một mình mẹ nuôi con khôn lớn, nếu con sống không tốt thì sau này mẹ xuống dưới kia chẳng còn mặt mũi nào đối diện với ba con nữa", vân vân mây mây, nói đến cuối cùng thì sụt sùi nức nở.

Giản Tinh Lạc bị bà khóc đến phiền lòng, đành phải thỏa hiệp: "Được rồi, mẹ cứ hẹn đi, hẹn thời gian địa điểm xong thì gửi qua cho con."

"Thật sao?" Bà Mạnh tức khắc phấn khích hẳn lên, "Tốt quá Lạc Lạc, mẹ sẽ trả lời dì Trương ngay là con đồng ý rồi!"

"Chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu." Ngừng một lát, anh bổ sung thêm: "Nói trước, xem mắt chỉ là xem mắt thôi, con không có dịch vụ hậu mãi đâu đấy."

Lúc này bà Mạnh đâu có nghe lọt tai anh nói cái gì, vội vã cúp máy để đi lo việc.

Giản Tinh Lạc cầm điện thoại đứng trước cửa sổ, một lúc sau mới quay người lại, bất thình lình va phải một đôi mắt sâu thẳm đen lánh.

Cậu nhóc vừa tắm xong đang tựa người vào khung cửa nhìn anh chằm chằm, không biết đã đứng đó từ bao lâu.

Bốn mắt nhìn nhau, không khí bỗng trở nên ngưng trệ một cách lạ lùng.

"Anh ơi." Vài giây sau, Trình Thư Dục chủ động lên tiếng gọi anh, "Em tắm xong rồi, anh có muốn đi tắm không ạ?"

Giọng của đứa nhỏ vẫn như thường lệ, tóc mái ướt bết trước trán, ánh mắt nhìn anh vừa sạch sẽ vừa mềm mại.

Giản Tinh Lạc nén lại một tia chột dạ thoáng qua trong lòng, thản nhiên đặt điện thoại xuống, "Ừ, tôi đi tắm đây."

Nhưng ngay khi anh cầm quần áo định lướt qua vai cậu nhóc, đối phương đột nhiên vươn dài cánh tay ngăn anh lại.

"Anh ơi, trên người anh thơm quá đi~" Trình Thư Dục ngước mặt ghé sát lại gần anh, nhăn mũi như một chú chó hít hít ngửi ngửi, "Mùi gì vậy nhỉ…"

Giản Tinh Lạc bị hơi thở nóng rực làm cho ngứa ngáy, không nhịn được đưa tay đẩy cậu ra, "Làm gì có mùi gì, trên người cậu mới thơm ấy."

"Trên người em đều là mùi của anh mà!" Trình Thư Dục bật cười vui vẻ.

Giản Tinh Lạc: ……

Chú chó con dùng ánh mắt trong trẻo nhìn thầy Giản, tiếp tục nói: "Dùng sữa tắm của anh, nên trên người đều là mùi của anh!"

Giản Tinh Lạc nghẹn lời, không ngoảnh đầu lại mà bước nhanh về phía phòng tắm.

Tại sao anh lại luôn suy nghĩ xiên xẹo thế này? Chẳng lẽ tư tưởng của mình thực sự đã bị vẩn đục rồi sao…

Còn Trình Thư Dục thì rạng rỡ tiễn đưa bóng lưng thầy Giản, cười rồi nụ cười trên khóe môi lại lặng lẽ tắt ngấm.

Xem mắt?

Khi Giản Tinh Lạc tỉnh dậy, anh thấy mình đang nằm trên giường.

Anh có chút ngơ ngác chớp chớp mắt, vài giây sau, thần trí đột ngột quay về.

Lạ thật đấy, chẳng phải đêm qua anh ra sofa ngủ sao? Lúc đó Trình Thư Dục còn như chú chó con hớn hở lăn lộn mấy vòng trên giường anh nữa mà…

Giản Tinh Lạc đứng dậy bước xuống đất, mở cửa phòng ngủ đi ra phòng khách, thấy cậu nhóc đang cuộn tròn trên sofa ngủ rất ngon lành.

Chiều cao gần 1m85 khiến chân tay dài ngoằng không có chỗ để, tư thế nằm nghiêng co quắp trông vừa ngoan ngoãn lại vừa đáng thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!