"Tối nay cậu cứ mặc tạm đồ của tôi đi." Giản Tinh Lạc lục từ trong tủ quần áo ra một chiếc áo phông trắng và một chiếc quần ống rộng, đưa cho cậu nhóc đang đứng sau lưng, "Hai món này tôi chưa mặc được mấy lần đâu."
"Nhưng em vẫn muốn mặc bộ mà anh hay mặc cơ…" Cái đuôi câu kéo dài đành phải nuốt ngược vào trong bụng dưới ánh mắt sắc lẹm của thầy Giản, Trình Thư Dục nhận lấy bộ quần áo vương vấn hương xà phòng, "Còn đồ lót thì sao ạ, anh?"
Giản Tinh Lạc do dự một chút, "Đồ… đồ lót…"
Đồ lót là thứ riêng tư như vậy, anh cũng phải lấy của mình cho đứa trẻ này mặc luôn á?
"Không sao đâu anh, em không chê đồ anh đã mặc qua đâu." Biểu cảm của Trình Thư Dục vô cùng chân thành, đôi mắt tròn xoe lấp lánh ánh sáng thuần khiết.
"Cần đồ lót à?" Thẩm Phi Hàng đi ngang qua, ló đầu vào từ cửa, "Tôi có mấy cái mới mua chưa bóc hộp, để tôi lấy cho một cái nhé?"
Trình Thư Dục quay đầu cười với anh ta: "Thôi không cần anh Phi Hàng đâu ạ, đồ của anh em mặc không vừa."
"Tại sao?"
"Kích cỡ không phù hợp ạ." Trình Thư Dục cố ý hoặc vô tình liếc mắt nhìn xuống vị trí nào đó dưới thân anh ta, "Em còn đang tuổi phát triển, mặc chật quá không tốt cho cơ thể đâu."
Thẩm Phi Hàng: ……
"Thằng nhóc ranh, mày bảo ai nhỏ đấy hả? Hả? Bảo ai nhỏ?" Thẩm công tử quyết bảo vệ tôn nghiêm của một mãnh 1, nhảy dựng lên định xông vào tẩn cậu một trận: "Có giỏi thì cởi ra, hai chúng ta so ngay trước mặt A Lạc xem nào!"
"Á, anh ơi cứu em!" Chú chó con nhanh chóng trốn sau lưng thầy Giản, khẽ túm lấy tay anh lầm bầm cầu cứu: "Anh Phi Hàng định đánh em, anh ơi mặt em vẫn còn đang đau đây này."
Giản Tinh Lạc không gỡ tay cậu ra, hất cằm về phía Thẩm Phi Hàng: "Cậu đi ra ngoài được rồi đấy."
"Cậu cậu cậu—" Thẩm Phi Hàng tức chết đi được, nhưng vẫn hậm hực rút lui, "Cái thằng nhóc này, chỉ giỏi mách lẻo!"
Khóe môi bầm tím khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra, Trình Thư Dục thừa nước đục thả câu, dùng cái đầu xù lông cọ cọ vào hõm cổ thầy Giản.
Giản Tinh Lạc sợ nhột nên co vai lại, "Trình Thư Dục, cậu làm cái gì thế?"
"Em thích thầy quá đi mất~" Lời tỏ tình của chó con lúc nào cũng có thể thốt ra, mở miệng ra là nói: "Lần đầu tiên có người bảo vệ em giống như thầy, em vui lắm…"
Trái tim thầy Giản khẽ lay động, anh không nhịn được quay người nhìn cậu nhóc: "Ở nhà họ Trình, có người bắt nạt cậu à?"
Nụ cười trên môi Trình Thư Dục chợt đông cứng lại, cậu vô thức đảo mắt đi chỗ khác, "Không có ạ, ai dám bắt nạt em chứ?"
Mỗi khi nhóc con này không nói thật, cậu sẽ vô thức né tránh ánh mắt của anh.
Giản Tinh Lạc hiểu rõ, nhưng cũng không truy hỏi thêm, chỉ trầm tư hỏi: "Trình Thư Dục, có phải vì lần trước cậu suýt bị Trình Hạo đánh rồi tôi giúp cậu, cho nên cậu mới… mới thích tôi không?"
"Nhắc đến lần đó, em vẫn chưa cảm ơn anh tử tế nữa." Ánh mắt Trình Thư Dục vẫn dừng trên chiếc cúc áo trước ngực anh, không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
"Cậu thực sự còn rất nhỏ, kém tôi tận bảy tuổi." Giản Tinh Lạc hơi lùi lại phía sau, dựa cơ thể vào cánh cửa tủ quần áo sau lưng, "Tình cảm yêu thích cũng chia làm nhiều loại, có lẽ cậu đã nhầm lẫn sự ỷ lại hay sùng bái thành loại tình cảm đó rồi."
Trình Thư Dục khẽ cười một tiếng, không đáp lời.
Thầy ơi, em phân biệt rất rõ ràng mà, em đối với thầy chính là loại thích muốn đè thầy lên giường để hòa làm một với thầy đó.
"Tôi không thích dạy dỗ, nhưng tôi nghĩ cậu nên tiếp xúc nhiều hơn với những người cùng lứa tuổi với mình, thực sự không cần thiết phải lãng phí thời gian ở chỗ tôi đâu." Giản Tinh Lạc lại nhắc đến cụm từ "lãng phí thời gian".
Im lặng vài giây, Trình Thư Dục ngước mặt lên, dùng ánh mắt ướt át nhìn anh, tội nghiệp hỏi: "Sự yêu thích của em mang lại phiền phức cho anh ạ?"
Giản Tinh Lạc cảm thấy mình lại đang bắt nạt chó con mất rồi.
Anh nhức đầu day day sống mũi, "Nhóc con, tôi vừa mới thoát ra khỏi một mối quan hệ thất bại thảm hại, tôi cảm thấy mình có lẽ bẩm sinh không hợp để yêu đương, cậu hiểu ý tôi chứ?"
"Em biết rồi." Trình Thư Dục lẳng lặng quay người đi, quay lưng về phía anh nói khẽ: "Em sẽ cố gắng không làm anh cảm thấy phiền nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!