Sau khi mua trà sữa xong, Phó Tư Dư thấy Thẩm Hạo Bác cầm trà sữa bằng một tay, tay còn lại cầm điện thoại, ngón cái không ngừng gõ trên màn hình soạn tin nhắn.
Cô tưởng anh đang xử lý công việc nên thầm bội phục anh có thể tập trung làm việc trong hoàn cảnh này. Vậy nên cô im lặng đứng một bên uống trà sữa, không làm phiền anh.
Phó Tư Dư hơi cúi đầu ngậm ống hút, uống gần hết cốc trà sữa thì Thẩm Hạo Bác mới cất điện thoại, lạnh nhạt nói: "Đi thôi."
Đi thôi? Đi đâu nữa?
Bình thường Thẩm Hạo Bác rất lạnh lùng, không thể hiện cảm xúc ra mặt nhưng hôm nay Phó Tư Dư nhận thấy rõ vẻ mặt của anh hơi là lạ, hình như gặp phải chuyện gì khó giải quyết, thỉnh thoảng anh lại nhíu mày cầm điện thoại lên nhìn.
Phó Tư Dư muốn hỏi anh rằng nếu anh gặp chuyện gì phiền lòng gì đó thì có thể tâm sự với cô để cô an ủi phần nào nhưng lại nghĩ chắc chắn Thẩm Hạo Bác không thích tâm sự nỗi lòng với người khác.
Nhất là giữa họ có sự khác biệt khá lớn về tính cách và tuổi tác, có lẽ cô không thể hiểu tư tưởng của Thẩm Hạo Bác, chút kinh nghiệm sống ít ỏi của cô chẳng là gì ở trước mặt anh cả, không nên múa rìu qua mắt thợ thì hơn.
Thấy Thẩm Hạo Bác muốn đi, cô đành đi cùng anh.
Hai người cứ đi mà không có mục đích gì, sau một hồi im lặng, Phó Tư Dư bóp nhẹ cốc trà sữa đã cạn, nghe Thẩm Hạo Bác hỏi cô: "Bình thường em thích cái gì?"
Phó Tư Dư sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.
"Anh hỏi sở thích của em hả?"
Thẩm Hạo Bác "ừ" một tiếng, ánh mắt sâu thẳm: "Trừ việc đu idol ra."
Phó Tư Dư suy nghĩ giây lát rồi đáp: "Thì ở nhà xem phim, chơi game, một ngày cứ thế trôi qua, hoặc là đi mua sắm."
Cuộc sống của cô đơn giản và vui vẻ như thế thôi.
"Em không định tìm việc gì đó để làm sao?"
"À, tìm việc gì làm ạ?"
"Công ty anh có rất nhiều nhân viên bằng tuổi em, chắc các bạn cùng lớp của em đều đi làm hết rồi nhỉ."
"..."
Chẳng lẽ Thẩm Hạo Bác nói nhiều thế chỉ vì muốn chê cười cô không có việc làm sao?
"Em vẫn đang tìm đây nhưng chưa thấy công việc nào phù hợp." Phó Tư Dư nở một nụ cười xấu hổ nhưng vẫn giữ lịch sự, cô hỏi ngược lại anh: "Anh Bác, bình thường mấy giờ anh đi ngủ?"
Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt đáp: "Không cố định, đôi khi rất muộn."
"Em cứ tưởng những người ở tuổi anh sẽ sống rất quy luật ấy chứ, bởi vì những người bằng tuổi anh không thức khuya nổi nữa." Phó Tư Dư quan tâm anh một cách giả trân: "Nghe nói đến ba mươi tuổi, sức khỏe của đàn ông bắt đầu giảm sút, anh phải đặc biệt chú ý giữ gìn sức khỏe, nếu không sẽ không tốt cho cơ thể."
Phó Tư Dư mỉm cười nhìn Thẩm Hạo Bác, nói bóng nói gió thôi mà? Ai mà không biết!
"Anh mới hai mươi sáu, chưa đến ba mươi." Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào đôi mắt tinh ranh của Phó Tư Dư, ánh mắt sâu thẳm nhưng không tức giận, nói bằng giọng đầy ẩn ý: "Yên tâm, anh rất khỏe, em không cần lo lắng."
"..."
Anh rất khỏe là có ý gì? Cái gì mà cô không cần lo lắng? Anh khỏe hay không thì liên quan gì đến cô?
…
Bị Thẩm Hạo Bác chọc ghẹo mất rồi!
Phó Tư Dư nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, càng nghĩ càng thấy câu nói của Thẩm Hạo Bác thật là vô sỉ.
Anh đã là đàn ông trưởng thành hai mươi mấy tuổi đầu, sao lại không biết việc nói mấy câu kiểu như "anh khỏe lắm" với phụ nữ là rất mập mờ chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!