Ba câu hỏi dồn dập của Thẩm Hạo Bác khiến Phó Tư Dư trợn tròn mắt vì ngạc nhiên.
Thẩm Hạo Bác không biết Từ Gia Dịch là ai ư? Từ Gia Dịch nổi tiếng từ rất sớm, danh tiếng bền vững liên tục suốt mười mấy năm trời, từng thử sức với nhiều loại kịch bản khác nhau, rất nhiều vai diễn do anh ấy thủ vai đã ăn sâu vào lòng khán giả. Từ Gia Dịch nổi tiếng đến mức ngay cả ông nội 80 tuổi và cháu trai 4 tuổi của cô cũng biết diễn viên Từ Gia Dịch.
Không ngờ Thẩm Hạo Bác lại không biết Từ Gia Dịch là ai.
Hay là anh sống ở trong núi sâu, xài mạng 2G nhỉ?
Là một fan trung thành có thâm niên của Từ Gia Dịch, Phó Tư Dư không kìm được bắt đầu phổ cập kiến thức cho Thẩm Hạo Bác về những giải thưởng và thành tựu mà Từ Gia Dịch đạt được trong lĩnh vực hoạt động nghệ thuật, bao gồm việc anh ấy từng đóng những bộ phim nào, đã phát hành bao nhiêu album.
Phó Tư Dư thuộc làu làu như lòng bàn tay, liến thoắng nói hơn nửa tiếng, đến độ môi khô khốc, cô còn giới thiệu cho Thẩm Hạo Bác vài bộ phim truyền hình có sự góp mặt của Từ Gia Dịch để anh xem lúc rảnh rỗi.
"Vừa nãy 805 chiếc drone kia là do em thuê người chuẩn bị đó, nó tái hiện lại tất cả các nhân vật kinh điển do Từ Gia Dịch thủ vai kể từ lúc ra mắt tới giờ. Anh thấy sao? Em có tâm lắm đúng không?"
Phó Tư Dư khoe kiệt tác của mình với Thẩm Hạo Bác, cảm thấy mình xứng đáng nhận một tràng pháo tay.
Cô đắc ý nhìn Thẩm Hạo Bác, đôi mắt sáng ngời.
Nghe cô liến thoắng về người đàn ông khác suốt nửa tiếng đồng hồ, sắc mặt Thẩm Hạo Bác vô cùng lạnh nhạt, cố kìm nén xúc động muốn bịt miệng cô lại. Anh lên tiếng, chất giọng ẩn chứa sự khó chịu không rõ: "Em thích anh ta hả?"
"Đúng." Phó Tư Dư trả lời không hề do dự: "Em là fan của anh ấy, em thích anh ấy nhiều năm lắm rồi, anh có biết anh ấy xuất sắc cỡ nào không? Anh ấy…"
"Không biết." Phó Tư Dư chưa nói hết câu thì đã bị Thẩm Hạo Bác thản nhiên ngắt lời.
Lúc này, Phó Tư Dư mới chú ý tới vẻ mặt mất kiên nhẫn của Thẩm Hạo Bác, cô nhận ra anh không muốn nghe cô nói chuyện. Cô cúi đầu, bĩu môi, đành nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.
Đúng là một người đàn ông nhàm chán, quả nhiên tuổi tác chênh lệch quá lớn sẽ dễ sinh ra khoảng cách thế hệ, nói chuyện cũng không được thỏa thích.
Cô tưởng rằng Thẩm Hạo Bác không nhìn thấy động tác bĩu môi, chu môi của cô.
Thẩm Hạo Bác cụp mắt nhìn cô tức giận bĩu môi, phồng cả hai má, mắt mở to y hệt như một chú cá vàng, anh nheo mắt, nhận ra cô đang không vui.
Bầu không khí đột ngột chùng xuống, Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào mặt cô giây lát rồi mới bình tĩnh dỗ cô: "Em muốn chụp ảnh không?"
Thẩm Hạo Bác không biết có phải cô gái nào cũng thích chụp ảnh hay không nhưng anh biết Phó Tư Dư rất thích chụp ảnh. Mỗi lần nhóm của họ hẹn gặp mặt, cô đều cầm điện thoại tự sướng, hoặc nhờ Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân chụp cho cô. Thi thoảng cô cũng mạnh dạn làm nũng với Phó Tư Nghiên để nhờ đối phương chụp ảnh cho mình, song cho đến trước ngày hôm nay, cô chưa từng nhờ anh chụp ảnh giúp.
"Không cần." Phó Tư Dư từ chối: "Em hơi khát, định đi mua một cốc trà sữa, anh Bác hẹn…"
"Ừ, đến phía trước mua là được."
Thẩm Hạo Bác quay người, đi thẳng về trước.
Phó Tư Dư khựng lại, nhìn bóng dáng cao lớn của anh đi về phía quán trà sữa, hai chữ "gặp lại" chưa kịp nói ra đã bị mắc nghẹn trong cổ họng.
Thẩm Hạo Bác đi mua trà sữa cho cô.
Phó Tư Dư ngồi trên ghế nghỉ chân trong quán trà sữa, nhìn hàng người xếp thành hàng dài bên trong quán trà sữa và Thẩm Hạo Bác đang đứng ở cuối hàng, cảm thấy khó tin.
Hóa ra Thẩm Hạo Bác cũng thích uống trà sữa! Xếp hàng dài thế kia mà anh không ngại phiền!
Phó Tư Dư giơ điện thoại, chụp ảnh Thẩm Hạo Bác đứng ở cuối hàng.
Thẩm Hạo Bác nhạy bén ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cô.
Phó Tư Dư nhanh chóng giơ điện thoại lên cao, giả vờ như đang tìm góc để tự sướng.
Một lát sau, Thẩm Hạo Bác mới dời tầm mắt sang nơi khác.
Phó Tư Dư lén liếc nhìn anh, thở hắt ra một hơi rồi gửi tin nhắn cho Tần Xu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!