Ánh nắng ban chiều rực rỡ nhưng hơi gắt.
Phó Tư Dư rất sợ nóng, vừa ra khỏi nhà hàng đã bung ô ra che nắng, sau đó chạy bước nhỏ đến chỗ đậu xe của mình. Cô chỉ đến một mình nên không có hứng thú đi dạo trung tâm thương mại mà lái xe thẳng về nhà.
Cô không về nhà tổ. Sau khi lên đại học, gia đình đã sắm sửa một căn hộ ở gần trường cho cô, vì vậy giờ đây cô sống một mình bên ngoài, khi nào trong nhà có việc hay là khi cô nhớ nhà thì mới về nhà tổ.
Dạo gần đây Phó Tư Dư vẫn ở lại nhà tổ nên đã liên lạc với nhân viên vệ sinh đến căn hộ của mình dọn dẹp sạch sẽ.
Vừa về đến nhà, Phó Tư Dư chưa kịp tẩy trang thì mẹ cô đã gọi điện tới. Cô tự thôi miên bản thân không thể nổi nóng với mẹ vì chuyện hôm nay, sau đó hít một hơi thật sâu rồi mới ấn nghe máy.
"A lô, con nghe đây mẹ."
"Tiểu Dư, con thấy buổi xem mắt hôm nay thế nào? Dì Thẩm của con vừa gọi điện tới cho mẹ bảo là Thẩm Hạo Bác rất hài lòng về con, muốn tiếp tục kết giao với con thử xem." Giọng Thượng Tình vô cùng thỏa thuê đắc chí.
Nghe bà ấy nhắc đến Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư không nhịn được phàn nàn: "Mẹ, mẹ biết người xem mắt với con là Thẩm Hạo Bác thì sao không nói thẳng cho con biết? Mẹ cũng quen anh ấy mà."
Thượng Tình nói bằng giọng điệu đương nhiên: "Mẹ chẳng hiểu con chắc? Nếu mẹ nói thẳng với con là đi xem mắt với Thẩm Hạo Bác thì con sẽ có một vạn lý do đùn đẩy. Phải giữ bí mật, không cho con biết là ai, tạo cảm giác bí ẩn thì mới thuyết phục con đi xem mắt được."
Phó Tư Dư bất đắc dĩ: "Mẹ làm vậy khác nào lừa dối con gái mẹ?"
"Mẹ lừa dối con hồi nào?" Thượng Tình không chịu nhận: "Mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi. Thẩm Hạo Bác là chàng trai tốt biết bao, nếu con và thằng bé mà thành một đôi thì bữa sau mẹ phải lên chùa thắp nhang. Hơn nữa chính con đã nói rồi còn gì? Con đòi tìm người theo tiêu chuẩn như anh cả của con, con nói xem bất kể là gia thế, năng lực hay ngoại hình của Thẩm Hạo Bác có điểm nào thua anh cả của con?"
"Anh ấy rất tốt nhưng con đã bảo rồi, con muốn tìm người lớn hơn mình tối đa 5 tuổi thôi, mẹ không biết anh ấy bằng tuổi anh cả, lớn hơn con 6 tuổi à?"
"Ôi chao, sao mẹ nhớ cụ thể thằng bé mấy tuổi chứ, mẹ hỏi thăm người nhà họ Thẩm." Thượng Tình cười ha ha: "Ban đầu, người nhà thằng bé bảo nó tuổi Tuất, mẹ tính nhẩm thì thấy nó lớn hơn con 6 tuổi, lại nghĩ con cứ đòi tìm người hơn tối đa 5 tuổi thôi, lệch 1 tuổi cũng không được, mẹ còn thấy tiếc. Không lâu sau mẹ thằng bé nhắn tin cho mẹ bảo là ngày sinh lịch âm của nó là tuổi Tuất nhưng tính theo lịch dương thì là tuổi Hợi, quá trùng hợp luôn, tuổi Hợi vừa khớp lớn hơn con 5 tuổi, còn các yêu cầu khác đều phù hợp, điểm nào cũng xứng đôi với con."
"Xứng gì mà xứng? Chẳng lẽ con quan tâm tuổi tác chắc?"
Cô chỉ quan tâm việc có thể loại trừ Thẩm Hạo Bác ra khỏi tiêu chuẩn tìm bạn đời của mình hay không, ai ngờ mẹ cô lại chấm đúng Thẩm Hạo Bác.
Thượng Tình nói: "Chính con bảo là tìm người lớn hơn con quá 5 tuổi mà. Giờ mẹ tìm được người lớn hơn con đúng 5 tuổi thì con lại bảo không quan tâm tuổi tác, con định chọc mẹ tức chết phải không?"
Phó Tư Dư nghẹn họng: "Dù tuổi tác của anh ấy phù hợp thì mẹ cũng không thể nói lung tung trước mặt dì Thẩm chứ! Con có nói với mẹ là con thích Thẩm Hạo Bác đâu, sao mẹ lại nói với dì Thẩm và ông Thẩm là con thích kiểu người như anh ấy, con nhất định sẽ hài lòng về anh ấy?"
"Mẹ mà không nói thế thì sao người ta chịu đi xem mắt với con? Con cũng biết cô bạn thân Tần Xu của con từ chối hôn ước với cậu ba nhà họ Thẩm ngay trước mặt mọi người, làm hại nhà họ Thẩm mất hết thể diện còn gì? Sao người nhà họ Thẩm chịu mạo hiểm để người thừa kế nhà mình bị một cô gái từ chối chứ? Truyền ra ngoài thì sẽ xấu hổ lắm, nhà họ Thẩm còn thể diện nào nữa?"
Phó Tư Dư hừ lạnh, nói: "Sợ bị người khác chê thì đừng đi xem mắt, đã thế còn ép bên nữ phải hứa hẹn sẽ hài lòng thì mới đi xem mắt, sao anh ấy ngạo mạn quá vậy?"
Phó Tư Dư liếc nhìn bông cẩm chướng trên bàn trà, nhớ lại lời nói của Thẩm Hạo Bác trong nhà hàng: "Em còn nhỏ mà đã muốn sinh con, lên chức mẹ, em không sợ đau sao?"
Không biết anh nghĩ gì khi nói câu này nhưng cô nghe xong thì vô thức nghĩ tới mấy chuyện xấu hổ, khiến cô rất ngượng ngùng, gò má thoáng chốc đỏ ửng. Nếu Thẩm Hạo Bác không trưng bộ mặt trông như lãnh cảm ấy ra thì Phó Tư Dư sẽ nghi ngờ anh đang nói đùa tục tĩu với cô.
Phó Tư Dư bĩu môi, thầm oán trách Thẩm Hạo Bác.
Thượng Tình cảnh cáo: "Con đừng hòng bới lông tìm vết, bỏ lỡ cơ hội này thì không còn cơ hội nào tốt hơn đâu. Con phải nắm chắc vào, mẹ coi trọng Thẩm Hạo Bá, muốn thằng bé làm con rể của mẹ, nếu con không chịu thì sau này con thích đi đâu thì đi, thích hẹn hò với ai thì cứ hẹn hò, mẹ không quản con nữa."
"Thật ạ? Còn có chuyện tốt như vậy sao? Mẹ thật sự không quản chuyện con hẹn hò với ai nữa ạ?"
Thượng Tình: "Tất nhiên là thật, con cũng không cần gọi mẹ là mẹ nữa."
Phó Tư Dư: "…"
Thấy mẹ mình sắp nổi nóng, Phó Tư Dư mới chầm chậm nói: "Làm gì có chuyện mới xem mắt một lần đã thành công, còn phải làm quen với nhau, tìm hiểu lẫn nhau để xem tính cách có hợp hay không đã chứ."
Thượng Tình ngạc nhiên: "Ý con là con chịu tìm hiểu thằng bé hả?"
Phó Tư Dư khẽ "vâng", sau đó thuật lại những lời mà mình và Thẩm Hạo Bác đã thỏa thuận trước: "Hôm nay con trò chuyện với anh ấy thấy cũng không tệ lắm, có thể tìm hiểu thêm nhưng chưa chắc sẽ thành công, mẹ đừng kể với người trong nhà mình nhé."
Thượng Tình lập tức vui vẻ: "Ôi chao con bé này, con đã chịu tìm hiểu thằng bé thì còn lắm lời chọc giận mẹ làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!