Suốt cả buổi chiều, Phó Tư Dư đã dành trọn tình yêu thương của mình cho chú mèo con mới nhặt về. Mặc dù chú mèo này tỏ ra khá kiêu kỳ và chẳng hề có ý định gần gũi nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản được sự nhiệt tình cô dành cho nó.
Cảnh tượng ấy khiến Thẩm Hạo Bác tức tối trong lòng. Anh đứng dậy đi vào bếp uống nước. Chỉ một ly nước thôi, lúc anh quay ra đã nhìn thấy Phó Tư Dư đang nằm bò trên sàn phòng khách, vùi mặt vào bụng mèo con mà hôn lấy hôn để, miệng còn không ngừng thủ thỉ: "Cục cưng ngoan quá à, bụng của cục cưng mềm ghê, cho mẹ hun miếng nữa nào."
Hừ, anh còn chẳng biết cô lên chức mẹ từ bao giờ.
Thẩm Hạo Bác sa sầm mặt bước tới, vòng tay qua eo và nhấc bổng cô lên khỏi mặt sàn. Mèo con giật mình, hoảng hốt phóng thẳng vào một góc phòng rồi cuộn mình lại thành một cục tròn xoe.
Phó Tư Dư thấy tim mình như tan chảy, cô vừa đẩy vai Thẩm Hạo Bác vừa nói: "Anh làm gì vậy? Anh dọa Tiểu Tiên Nữ sợ rồi kìa."
Cuối cùng, Phó Tư Dư vẫn quyết định đặt tên cho chú mèo là Tiểu Tiên Nữ. Dù đó là một chú mèo đực nhưng vẻ ngoài của nó đã hoàn toàn chiếm trọn trái tim cô. Cô cảm thấy ngoài cái tên Tiểu Tiên Nữ ra, không có một cái tên nào khác xứng đáng với vẻ đẹp của chú mèo này. Cô không tài nào tưởng tượng nổi vì sao người chủ cũ lại nỡ lòng vứt bỏ một chú mèo vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như thế.
Giọng Thẩm Hạo Bác trầm xuống: "Tại sao em lại hôn nó?"
Phó Tư Dư bị anh chất vấn nên hơi ngơ ngác, cô ngây thơ đáp: "Vì nó đáng yêu nên em muốn hôn thôi."
Nếu không phải biết rằng mình chỉ vừa hôn một con mèo thì với cái giọng điệu này của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư đã ngỡ mình ngoại tình và bị bắt quả tang tại trận.
Thẩm Hạo Bác lạnh lùng nói: "Một con mèo xấu xí, cũng chẳng biết trên người có vi khuẩn hay không, em không được phép hôn."
"Anh nói ai xấu cơ?" Phó Tư Dư tức giận trừng mắt nhìn anh: "Không cho phép anh nói Tiểu Tiên Nữ của chúng ta xấu, cũng không được nói nó có vi khuẩn. Bác sĩ đã kiểm tra cho nó rồi, nó hoàn toàn khỏe mạnh. Nếu anh ghét nó, vậy thì em sẽ đưa nó đi cùng."
Lúc mới nhặt về còn nói có thể nuôi riêng chú mèo ở phòng bên cạnh, vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ sau, cô đã đòi đi cùng với nó.
Nhìn tình thế này, anh cũng chẳng muốn tự rước lấy nhục nhã mà hỏi xem rốt cuộc mèo quan trọng hơn hay anh quan trọng hơn nữa. Anh không chắc mình có chịu nổi câu trả lời phũ phàng hay không nữa.
Thẩm Hạo Bác đưa tay day trán, đành bất lực thỏa hiệp: "Anh đâu có ghét bỏ nó. Em có thể nuôi nhưng không được hôn."
Phó Tư Dư lẳng lặng nói: "Thẩm Hạo Bác, không lẽ đến cả mèo mà anh cũng ghen à? Anh trẻ con thật đấy."
Anh đã nói không được hôn, Phó Tư Dư cũng không phản bác lại. Nếu anh đã không thích cô hôn Tiểu Tiên Nữ, vậy thì cô không hôn trước mặt anh là được rồi. Chẳng cần thiết phải tranh cãi vì chuyện cỏn con này. Phó Tư Dư chỉ sợ chọc anh tức lên, anh sẽ nhân lúc cô không để ý lén đem Tiểu Tiên Nữ đi mất.
Hơn nữa, cô còn nghĩ, bây giờ Thẩm Hạo Bác chê bai Tiểu Tiên Nữ thế thôi, sau này chắc chắn sẽ phải "tự vả".
Hôm nay dì Đàm vẫn chưa về. Thẩm Hạo Bác muốn đưa Phó Tư Dư ra ngoài ăn nhưng cô lại không yên tâm để Tiểu Tiên Nữ ở nhà một mình. Cả hai đều không biết nấu ăn nên đành gọi đồ ăn ngoài.
Trước khi ăn, Phó Tư Dư đổ đầy thức ăn vào bát của Tiểu Tiên Nữ rồi mới yên tâm ra phòng ăn. Bữa cơm đang ăn dở thì bỗng nghe thấy tiếng "meo meo" yếu ớt của mèo con, cô lập tức vội vàng đặt đũa xuống để chạy đi xem.
Vừa đến nơi, cô đã thấy Tiểu Tiên Nữ nôn ra một đống trước mặt, bát thức ăn thì đã được nó chén sạch sành sanh. Lúc này, nó đang nằm sõng soài trên sàn, để lộ cái bụng căng tròn, miệng rên hừ hừ có vẻ khó chịu.
Rõ ràng buổi chiều Phó Tư Dư đã cho nó ăn rất nhiều rồi, lúc nãy cô đổ thêm thức ăn vào bát cũng chỉ để phòng hờ khi nó đói thì có cái ăn. Ai ngờ nó lại chén sạch ngay tức khắc, còn tự làm mình bội thực đến mức nôn ra.
Bãi nôn trên sàn trông hơi ghê. Phó Tư Dư bế Tiểu Tiên Nữ lên ghế sô pha, định xoa bụng giúp nó dễ chịu hơn.
Cô đặt tay lên bụng Tiểu Tiên Nữ, xoa nhẹ nhàng như cách cô vẫn thường tự xoa bụng mỗi khi ăn quá no.
Thẩm Hạo Bác ngồi ở bàn ăn đợi Phó Tư Dư, thấy cô đi xem mèo mà lâu quá chưa quay lại, anh đang định đứng dậy ra phòng khách gọi thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét thất thanh của cô.
Anh sải bước lao ra khỏi phòng ăn, lập tức thấy Phó Tư Dư đang ngồi trên sô pha, vẻ mặt có hơi hoảng hốt quay đầu nhìn anh.
"Sao thế?"
Phó Tư Dư chống hai tay lên sô pha, ấp úng nói: "Không có gì đâu."
Thẩm Hạo Bác không tin. Không có gì mà cô lại hét lên thảm thiết như vậy sao?
Cô ra đây để xem mèo, giờ người thì ngồi trên sô pha, còn con mèo kia thì đang run rẩy co rúm ở góc phòng khách. Phản ứng đầu tiên của Thẩm Hạo Bác là cô đã bị mèo cào.
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, vươn một tay ra ôm cô vào lòng. Ánh mắt anh đảo qua khắp người cô, cẩn thận kiểm tra từng tấc da thịt lộ ra bên ngoài nhưng không hề thấy vết thương nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!