Chương 49: (Vô Đề)

Trong gương, khuôn mặt cô vẫn còn ửng đỏ, môi cũng rất đỏ nhưng nếu tô son chắc sẽ không ai nhận ra.

Cô bảo Thẩm Hạo Bác vào lấy túi xách của cô ra, rồi đứng trước gương dặm lại lớp trang điểm.

Mặc dù không nhìn ra gì nhưng cô vẫn rất chột dạ: "Hay là em không xuống ăn cơm nữa nhé, anh nói với chú dì là em không khỏe, đang ngủ đi."

Thẩm Hạo Bác khẽ cười, trêu chọc: "Lúc đến thì khỏe re, ở trên lầu với anh một lúc thì không khỏe, còn muốn đi ngủ? Em không muốn họ nghĩ nhiều, hay là muốn họ nghĩ nhiều đây?"

Phó Tư Dư xấu hổ quay lại đánh anh: "Đồ lưu manh, đều tại anh cả, ai bảo anh động tay động chân với em ở đây."

Cô đánh một cái, định rút tay về thì bị Thẩm Hạo Bác nắm chặt lấy, giọng nói đầy ẩn ý: "Tổng cộng em đã đánh vào ngực và tay anh sáu mươi ba lần, đá anh mười bốn cái, ném đồ vào mặt anh bốn lần."

Phó Tư Dư không rút tay về được, cau mày nói: "Làm gì? Em đánh anh đấy thì sao nào, ai bảo anh giở trò lưu manh."

Thẩm Hạo Bác cúi đầu, ghé sát vào tai cô, giọng trầm thấp: "Đánh anh thì không sao nhưng em đánh anh một lần, tối nay phải trả anh một lần."

Đánh anh một lần, trả anh một lần.

Cô đấm anh một cái, chẳng lẽ anh lại định trả cô một đấm?

Phó Tư Dư chỉ mất vài giây để hiểu ra "tối nay trả anh một lần" là "một lần" gì, cô trợn tròn mắt, giơ chân đá anh theo phản xạ.

Thẩm Hạo Bác không né không tránh, báo số: "Cú thứ mười lăm rồi."

Phó Tư Dư lại đá.

"Mười sáu, một cú đá tính năm lần, cứ đá tiếp đi."

Chân Phó Tư Dư đang giơ lên khựng lại, rồi rụt về: "Anh nói thật đó hả?"

Thẩm Hạo Bác hỏi: "Vậy em nghĩ anh đùa à?"

Lưu manh trong chuyện "ăn thịt" đương nhiên sẽ không nói đùa.

Phó Tư Dư sợ hãi: "Lúc nãy anh nói em đánh anh bao nhiêu lần?"

Thẩm Hạo Bác lặp lại con số, Phó Tư Dư cảm thấy anh đang bịa đặt lung tung để lừa cô.

Làm sao có thể mỗi lần cô đánh anh, anh đều nhớ được chứ, vậy thì nhỏ mọn quá rồi.

"Em đánh anh nhiều như vậy từ bao giờ? Anh đừng có mà giở trò lưu manh, bịa đặt ở đây, em không tin anh đâu."

Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại lên rồi mở ghi chú, đưa cho cô xem.

Trên đó ghi rõ ràng ngày tháng năm nào, ở đâu, cô đã đánh anh mấy lần.

Phó Tư Dư há hốc mồm kinh ngạc.

Anh thật sự nhớ hết những chuyện này?

Chả trách mỗi lần bị đánh đều không đánh trả, hóa ra là âm thầm ghi lại hết vào ghi chú rồi.

Phó Tư Dư: "Thẩm Hạo Bác, anh có thể lưu manh hơn nữa được không? Đây là chuyện mà con người làm được sao?"

Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: "Chắc là chuyện cầm thú làm."

Phó Tư Dư: "..."

"Còn đánh anh nữa không?" Thẩm Hạo Bác hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!