Chương 48: (Vô Đề)

Bữa cơm trưa của nhà họ Thẩm diễn ra vào buổi trưa. Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư ăn sáng xong ở nhà thì thu dọn đồ đạc rồi lên đường đến nhà họ Thẩm.

Kể từ hôm qua, lúc Thẩm Hạo Bác nói hôm nay sẽ đến nhà họ Thẩm, tâm trạng Phó Tư Dư vẫn luôn rất bình thản. Mãi cho đến khi xe gần tới nhà tổ nhà họ Thẩm, cô mới đột nhiên thấy căng thẳng, vội bảo Thẩm Hạo Bác dừng xe bên lề đường.

"Sao thế em?"

Phó Tư Dư níu lấy tay áo anh, lí nhí nói: "Em hơi sợ... Lỡ như ông nội và chú dì không thích em thì sao?"

Thẩm Hạo Bác tháo dây an toàn, rướn người qua ôm lấy cô, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô mấy cái, dịu dàng an ủi: "Sẽ không có lỡ như đâu, mọi người rất quý em."

Phó Tư Dư dụi đầu vào lòng anh một lúc rồi ngẩng lên. Thẩm Hạo Bác cúi xuống hôn lên môi cô: "Em còn sợ không? Nếu còn sợ, hôm nay mình không đến nữa nhé."

Phó Tư Dư vẫn thấy hồi hộp nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sớm muộn gì cô cũng phải cùng anh về nhà. Dù là lúc nào thì cũng là lần đầu tiên, cũng sẽ căng thẳng như vậy. Đằng nào cũng đến rồi, chi bằng cứ vào thẳng luôn.

Cô hít một hơi thật sâu: "Em đỡ hơn tí rồi, đi thôi."

Phó Tư Dư đã đến nhà họ Thẩm rất nhiều lần. Người chi thứ ba nhà họ Thẩm rất đoàn kết, mỗi lần cô đến, phòng khách ở tầng một đều rất náo nhiệt, lần này cũng không ngoại lệ.

Phó Tư Dư xách theo hai túi quà, đứng bên cạnh Thẩm Hạo Bác, nhìn một hàng người nhà họ Thẩm đang ngồi trên sô pha, cô hơi ngượng ngùng nép sau lưng anh.

Thẩm Hạo Bác vòng tay qua eo cô, trịnh trọng giới thiệu với các người lớn nhà họ Thẩm: "Đây là Tư Dư, vợ sắp cưới của con."

Phó Tư Dư căng thẳng y như lần đầu tiên đến nhà họ Thẩm, cô khẽ gật đầu cúi chào, phụ họa theo lời Thẩm Hạo Bác: "Dạ, cháu là vợ sắp cưới của anh ấy ạ."

Thẩm Hạo Vĩ, người ngồi ở góc xa nhất trên sô pha, có mối quan hệ khá tốt với Phó Tư Dư. Hai người thường xuyên lập đội chơi game cùng nhau, lúc chơi game đến vui vẻ thì ai cũng có thể văng tục. Trong mắt Thẩm Hạo Vĩ, Phó Tư Dư là một cô nàng mạnh mẽ, phóng khoáng. Thấy dáng vẻ bối rối, lúng túng của cô lúc này, cậu ấy không nhịn được bật cười thành tiếng.

Thẩm Hạo Bác khẽ liếc cậu ấy, Thẩm Hạo Vĩ ngượng nghịu mím môi nín cười.

Những người khác trong nhà họ Thẩm cũng trừng mắt nhìn cậu ấy. Mẹ của Thẩm Hạo Bác, Cố Mộ Vân đi đến bên cạnh Phó Tư Dư, tươi cười nắm tay cô: "Con bé này, về nhà mình mà còn khách sáo mang quà làm gì, mau qua đây ngồi."

Cố Mộ Vân kéo Phó Tư Dư ngồi xuống cạnh mình. Ba của Thẩm Hạo Bác, Thẩm Nhẫn, vốn ngồi cạnh bà ấy, sau khi gặp "vợ sắp cưới" của con trai thì đã đứng dậy lên lầu.

Trong phòng khách tầng một, ngoài Thẩm Hạo Bác ra thì còn lại toàn là phụ nữ.

Mọi người đều là những người nhìn Phó Tư Dư lớn lên, họ trò chuyện về những chuyện hồi nhỏ của cô, chỉ vài phút sau đã khiến Phó Tư Dư thả lỏng hơn nhiều.

Cố Mộ Vân biết Phó Tư Dư từ nhỏ đã hơi sợ Thẩm Hạo Bác, bà ấy vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô hỏi: "Hạo Bác không bắt nạt cháu chứ?"

Phó Tư Dư đáp: "Dạ không đâu ạ, anh ấy đối xử với cháu rất tốt."

Cố Mộ Vân cười: "Nó cũng chẳng có gan bắt nạt cháu đâu. Nhà họ Thẩm chúng ta không có người đàn ông nào dám bắt nạt phụ nữ. Nếu nó dám bắt nạt cháu, cháu cứ về mách dì, hai mẹ con mình cùng xử nó."

Phó Tư Dư dứt khoát đáp: "Vâng ạ, cháu cảm ơn dì."

Nói xong cô mới nhớ ra phải nhìn sắc mặt Thẩm Hạo Bác. Từ trước đến nay sân nhà của phụ nữ nhà họ Thẩm không có chỗ cho đàn ông chen vào. Từ lúc ngồi giữa một đám nữ quyến thì Thẩm Hạo Bác đã không nói lời nào. Nghe Phó Tư Dư không chút do dự hưởng ứng lời mẹ anh rằng sẽ cùng bà ấy hợp sức xử anh, anh cũng chẳng nói gì, chỉ nhìn cô với vẻ cười như không cười.

Phó Tư Dư cong cong khóe mắt, cười ngọt lịm với anh.

"Chị dâu, đừng chỉ mải nói chuyện với Tư Dư nữa. Chắc Tư Dư còn chưa xem phòng của Tiểu Bác đâu nhỉ, để Tiểu Bác đưa con bé lên phòng ngủ trên lầu xem thử đi." Thím ba của Thẩm Hạo Bác cười tủm tỉm, nháy mắt ra hiệu với Cố Mộ Vân.

Cố Mộ Vân nói: "Xem chị này, suýt nữa thì chị quên mất chuyện chính. Tiểu Bác, con dẫn Tư Dư đi xem phòng của con đi, xem có chỗ nào Tư Dư không thích không, rồi tìm người đến sửa sang, trang trí lại theo sở thích của Tư Dư nhé."

Lần đầu tiên đến nhà mà đã phải sửa sang lại phòng ngủ của Thẩm Hạo Bác vì cô à?

Phó Tư Dư vừa mừng vừa lo nói: "Dạ không cần đâu dì, gu của Hạo Bác rất tốt, cứ theo phong cách của anh ấy là được rồi ạ."

"Gu của đàn ông với phụ nữ khác nhau mà. Sau này hai đứa kết hôn, lúc về đây là ở chung, quan trọng nhất là cháu thấy hài lòng, nó thích hay không không quan trọng. Ở nhà mình không cần khách sáo, có yêu cầu gì cứ nói, sao cho thoải mái là được, nhà mình không có quy tắc gì nhiều đâu."

Thẩm Hạo Bác nắm tay Phó Tư Dư, dẫn cô lên lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!