Chương 47: (Vô Đề)

Phó Tư Dư ăn hết những món anh gắp cho cô. Sau khi ăn xong, thấy Thẩm Hạo Bác định dọn dẹp hộp cơm ngoài bàn thì cô vội vàng đứng dậy, rất biết điều, nói: "Để em, để em, để em dọn là được rồi, anh làm việc vất vả như vậy, ngồi nghỉ chút đi."

Phó Tư Dư giật lấy hộp cơm trong tay anh, phân loại rác cẩn thận, chủ động xuống tầng đổ rác, hy vọng Thẩm Hạo Bác thấy cô biểu hiện tốt như thế sẽ cho cô thêm chút tiền tiêu vặt.

Phó Tư Dư chạy còn nhanh hơn thỏ, chỉ sợ Thẩm Hạo Bác giành đổ rác với mình.

Trên thang máy quay về, cô bắt đầu nghĩ xem ngoài khóc lóc ăn vạ ra, còn cách nào khác để moi được ít tiền từ Thẩm Hạo Bác không.

Tuy tạm thời Tần Xu không nói gì về chuyện thiếu tiền nhưng sau chuyện này, cô nhận ra việc tiết kiệm là rất quan trọng. Sau này, cô còn muốn đầu tư làm phim, nhất định phải tích góp thêm tiền. 

Thẩm Hạo Bác đang ngồi trong phòng khách gọi điện cho ai đó, Phó Tư Dư nghe anh nói với đầu dây bên kia rằng phải hỏi xem cô ấy có dám đi không, cô ấy nhát gan lắm. Phó Tư Dư theo phản xạ cảm thấy anh đang nói mình.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, hơi nhướng mày.

Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau, sau đó anh tiếp tục nói với người bên kia điện thoại: "Cô ấy về rồi, cúp máy trước nhé, để tôi nói chuyện với cô ấy một chút."

Phó Tư Dư xác nhận anh đang nói mình, bèn đi tới bên cạnh anh rồi hỏi: "Anh gọi cho ai đấy, đang nói em à?"

Thẩm Hạo Bác đáp một tiếng "ừ", rồi hỏi: "Ngày mai em có rảnh không?"

"Ngày mai thì không chắc, để lát nữa em gọi điện hỏi anh họ xem ngày mai anh ấy có rảnh về thăm ông nội không, nếu anh ấy bận thì em sẽ về, còn nếu anh ấy về thì em không cần về nữa. Sao thế anh?"

Thẩm Hạo Bác nói: "Ngày mai nhà anh có bữa cơm họp mặt, ông nội muốn anh dẫn em về ăn cơm cùng cả nhà."

"Hả." Phó Tư Dư sửng sốt: "Anh nói với họ chuyện chúng ta kết hôn rồi sao?"

Trước đó hai người họ đã bàn với nhau là khoan nói với người nhà, lúc đầu quyết định như vậy là vì sau khi đăng ký kết hôn, Phó Tư Dư vẫn còn lưỡng lự, sợ nếu nói ra rồi sau này muốn ly hôn sẽ khó xử. Sau này, khi chuyện tình cảm đã chắc chắn, cả hai cũng không nhắc lại chuyện đó nữa.

"Vẫn chưa, em đồng ý cho anh nói với họ không?"

Phó Tư Dư nghĩ ngợi một lát, rồi nói: "Tạm thời chưa nói thì hơn."

Gần đây ba và bác hai cô lại ầm ĩ chuyện muốn ép ông nội chia tài sản, tuy cô không hiểu rõ lắm não bộ của ba mình hoạt động kiểu gì nhưng cô rất hiểu ông ta. Nếu lúc này nói với gia đình chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã kết hôn, chắc chắn ba cô sẽ mặc định Thẩm Hạo Bác là con rể của mình, anh nhất định sẽ đứng về phía ông ta và ông ta sẽ càng nhảy nhót nhiều hơn nữa.

Phó Vĩnh Thịnh sẽ lấy danh nghĩa con rể nhà họ Thẩm để kích động những người trong hội đồng quản trị đứng về phe mình.

Cho dù Thẩm Hạo Bác không giúp ông ta thì cũng không thể công khai tuyên bố với người ngoài rằng đừng tin ba cô bịa chuyện. Người ngoài chỉ thấy cô đã kết hôn với Thẩm Hạo Bác, sẽ cho rằng ông ta đã có được sự hậu thuẫn của nhà họ Thẩm.

Anh họ cô vừa phải quản lý công ty vừa phải chăm lo cho ông nội, vốn đã rất bận rộn, lại vừa mới kết hôn với chị dâu chưa bao lâu, lúc này cô không muốn gây thêm phiền phức cho anh ấy, để anh ấy có thời gian vun đắp tình cảm với chị dâu. Còn ông nội thì dạo gần đây toàn dồn sự chú ý vào việc khi nào anh họ cho ông bế chắt trai, chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã đăng ký kết hôn tạm thời không vội nói ra.

"Vậy em đến nhà họ Thẩm với thân phận bạn gái của anh sao?"

Đàn ông nhà họ Thẩm ai cũng có vẻ lạnh lùng, từ nhỏ Phó Tư Dư đã chịu ảnh hưởng từ Thẩm Hạo Bác nên trong lòng có chút ngần ngại khi đến nhà anh.

Thẩm Hạo Bác còn tưởng vừa nhắc đến việc dẫn cô về nhà ăn cơm thì cô sẽ tìm cớ né tránh, không ngờ phản ứng đầu tiên của Phó Tư Dư lại là hỏi sẽ đến với thân phận gì.

Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, anh giơ tay đặt lên vai cô, ngón cái khẽ xoa xoa nơi xương quai xanh trên bả vai cô: "Em muốn lấy thân phận gì thì cứ lấy thân phận đó."

Trong đầu Phó Tư Dư chợt hiện lên câu nói trước đây của ông cụ, cô bật cười, nói: "Vậy thì em sẽ đến với thân phận người yêu của anh." 

Thẩm Hạo Bác bật cười, vỗ vỗ vai cô: "Không phải em còn phải gọi điện cho anh họ em sao?"

"Đúng rồi, phải gọi điện hỏi xem ngày mai anh ấy có về không."

Phó Tư Dư cầm điện thoại lên, gọi cho Phó Tư Nghiên.

Chuông điện thoại reo một lần mà không có ai bắt máy, Phó Tư Dư ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Hạo Bác rồi gọi lại lần nữa.

Lần này vừa mới đổ chuông hai tiếng, đầu bên kia đã có người nghe máy. Phó Tư Dư lập tức điều chỉnh tư thế ngồi ngay ngắn như học sinh tiểu học, giọng lễ phép: "Anh ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!