Chương 46: (Vô Đề)

Phó Tư Dư còn cố ý không khóa trái cửa phòng ngủ chính, chờ Thẩm Hạo Bác đi vào dỗ mình. Cô phải làm bộ như mình rất tức giận, có dỗ dành thế nào cũng không được, còn giận đến mức không muốn ăn tối. Như vậy anh sẽ bắt đầu cuống lên, xót cô, rồi dỗ dành cô ăn cơm tối, mỗi tháng cũng sẽ chuyển cho cô nhiều tiền hơn.

Ý tưởng thì rất tốt nhưng Phó Tư Dư ngồi chờ trên sô pha một hồi lâu, chờ mãi mà vẫn không thấy Thẩm Hạo Bác đi vào.

Sao anh vẫn chưa vào dỗ cô vậy, có khi nào anh nghĩ rằng cô đã khóa cửa phòng nên không vào được không?

Cứ xem như là phòng đã khóa cửa đi, vậy thì anh có thể tới gõ cửa mà.

Không vào đúng không?

Được thôi.

Cô cúi đầu mở ứng dụng giao đồ ăn trong điện thoại ra, thấy thời gian giao dự kiến còn năm phút.

Cứ chờ một lát nữa đồ ăn đến, xem anh có vào gọi cô ra ăn cơm hay không.

Phó Tư Dư hừ một tiếng, nằm sấp trên sô pha, ánh mắt dán chặt vào quãng đường ngày càng ngắn của nhân viên giao đồ ăn đang hiện trên màn hình điện thoại. Đến khi chỉ còn cách ba mươi mét nữa, điện thoại trong tay cô bỗng reo lên.

"Alo, xin chào, cho hỏi đây có phải là cô Từ không ạ?"

Tên trên đơn đồ ăn của cô được ghi là fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù, vậy nên bên giao hàng đã mặc định cái tên đầu tiên là tên của cô.

Phó Tư Dư đáp: "Phải, là tôi."

Nhân viên giao hàng: "Đồ ăn của cô đã tới rồi, cô có thể ra lấy được không? Tôi đang đứng ngay trước cửa nhà cô đây."

Phó Tư Dư: "Trong nhà tôi có người, anh cứ nhấn chuông cửa là được."

Sau khi cúp máy, Phó Tư Dư lại đi đến bên cửa, áp sát tai vào để nghe thử xem Thẩm Hạo Bác có đi ra lấy đồ ăn hay không. Tiếc là căn phòng này cách âm quá tốt, cô chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông cửa, ngoài ra thì không thể nghe thấy tiếng gì nữa.

Tiếng chuông cửa đã ngừng, có lẽ là Thẩm Hạo Bác đã đi ra mở cửa.

Phó Tư Dư cười khúc khích, chạy về phía sô pha rồi ngồi xuống, mở camera điện thoại ra. Cô mím môi, hàng mi rũ xuống, sầm mặt lại, làm ra vẻ tâm trạng đang không tốt, chờ Thẩm Hạo Bác vào xem.

Trong phòng khách, Thẩm Hạo Bác nghe thấy chuông cửa, anh nhìn vào camera giám sát qua điện thoại thì thấy bên ngoài là nhân viên giao hàng nên lập tức đứng dậy đi ra mở cửa.

Hai tay nhân viên giao hàng đầy ắp hộp đồ ăn, hỏi: "Anh là người nhà của cô Từ phải không?"

Thẩm Hạo Bác bình tĩnh đáp lại: "Nhầm nhà rồi."

Nhân viên giao hàng kia sững sờ một lát, sau đó lại nhìn vào thông tin của đơn hàng: "Đâu có nhầm đâu, địa chỉ ghi là nơi này mà. Người nhận hàng là fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù, vừa rồi tôi có gọi điện, người nghe máy là phụ nữ. Cô ấy nói trong nhà có người, bảo tôi cứ ấn chuông cửa là được. Tên người nhận không phải tên thật, anh xem trong nhà có phải em gái anh đang là fan của ngôi sao nào không, không thì vợ đó, anh cứ gọi điện thoại hỏi thử đi.

À đúng rồi, tôi có số điện thoại đây."

Thẩm Hạo Bác nghe thấy mấy chứ "fan của Từ Gia Dịch và Mục Phù", sắc mặt cũng hơi sầm xuống, đưa tay ra nhận đồ: "Là vợ tôi. Anh đưa tôi cầm đi, cảm ơn anh."

Nhân viên giao hàng thấy đúng người rồi thì thở phào nhẹ nhõm.

Đơn đồ ăn này giá trị khá cao, nếu có lỡ giao nhầm thì anh ấy sẽ phải bồi thường không ít tiền.

Thầm Hạo Bác đặt đồ ăn lên bàn, cúi đầu đọc thông tin nhận hàng. Ba chữ Từ Gia Dịch kia khiến anh khó chịu đến lạ.

Anh đi đến trước cửa phòng ngủ chính rồi gõ cửa.

Phó Tư Dư đã nghe thấy tiếng gõ cửa, đột nhiên thấy mình ngồi trên sô pha trông có vẻ vẫn chưa đủ giận dỗi, thế là cô lại đi về giường ngủ, xốc chăn lên rồi nằm xuống, quay lưng về phía cửa.

Cô vẫn nhớ trên phim, mỗi lần giận chồng là mấy người vợ kia đều nằm trên giường giận dỗi.

Phó Tư Dư trùm kín chăn, sau đó nhắm mặt lại, giả vờ đang ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!