Thẩm Hạo Bác ngồi trước bàn làm việc, khi anh nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa thì hơi nhướng mày. Anh thấy khe cửa thư phòng dần mở to, Phó Tư Dư thò đầu vào, nở nụ cười nịnh nọt.
"Thẩm Hạo Bác, anh có khát không?"
Thẩm Hạo Bác chỉ nhìn thoáng qua thôi thì cũng đã nhìn ra ý đồ của cô. Sáng nay cô đi dạo phố với bạn thân, anh đưa thẻ cô không lấy, còn nói bạn thân có thể nuôi cô. Giờ công ty nhà bạn thân gặp vấn đề tài chính, chắc là cô gái này muốn xin tiền từ anh để giải quyết chuyện của bạn thân rồi.
Ngây thơ quá.
Một chuỗi vốn của cả tập đoàn thì tí tiền tiêu vặt cô muốn xin cũng chẳng thể tạo nổi một gợn sóng.
Thẩm Hạo Bác vẫy tay gọi cô.
Phó Tư Dư cười hì hì, bưng một ly nước ép, đẩy cửa bước vào. Cô đi đến trước mặt anh, đưa ly nước cho anh: "Đây là nước ép em vừa ép, anh uống thử không?"
"Em còn biết ép nước hoa quả cơ à?"
Phó Tư Dư nhướng mày: "Anh không ngờ em giỏi thế đúng không? Nhìn này, đây là sữa chuối em tỉ mỉ pha chế cho anh đấy, giàu giá trị dinh dưỡng, vừa bổ vừa lành mạnh. Uống một ngụm là thông ruột trơn phổi, hai ngụm xua tan mệt mỏi, ba ngụm tỉnh táo tinh thần."
Thẩm Hạo Bác cúi đầu nhìn ly sữa chuối đặc quánh như hồ, nhàn nhạt nói: "Ừ, đúng là thông ruột thật, em để đó đi."
"Bây giờ anh không uống à?"
Thẩm Hạo Bác: "Để lát anh uống."
"Lát nữa thì không tươi nữa, nước ép phải uống ngay mới ngon."
Cô nghĩ, uống rồi cô mới tiện mở lời xin thẻ. Dù sao ăn của người thì miệng mềm, uống nước ép cô làm thì anh phải trả tiền chứ.
Thẩm Hạo Bác thoáng nở nụ cười như có như không: "Em muốn gì thì nói thẳng đi."
"Anh xem anh nói kìa, em có muốn gì đâu. Em chỉ thấy anh làm việc vất vả nên thương anh, ép cốc nước giảm căng thẳng cho anh thôi. Anh lại coi thường tấm lòng của em thế à?"
Thẩm Hạo Bác chầm chậm nói: "Cho em cơ hội cuối cùng, không nói thì đừng nói nữa."
"Ơ, em nói em nói." Phó Tư Dư nắm vạt áo trên vai anh, xoắn xuýt trong tay: "Tấm thẻ sáng nay anh định đưa em đâu rồi?"
Thẩm Hạo Bác: "Ở trên người anh."
Chỉ nói trên người anh là hết chuyện à?
Anh không thấy cô đang ám chỉ việc muốn tấm thẻ đó sao?
Phó Tư Dư đợi một lúc thì thấy anh nhìn màn hình máy tính đọc email. Cô đành hít sâu một hơi.
Thôi, cứ thẳng thắn vậy.
Cô chọc chọc vai anh: "Vậy anh cho em được không?"
"Cho em cái gì?"
Phó Tư Dư: "Thì tấm thẻ sáng nay ấy."
Thẩm Hạo Bác nói: "Không phải em không cần à?"
"Bây giờ em lại muốn nó rồi."
Thẩm Hạo Bác vừa làm việc vừa nói, anh gõ bàn phím trả lời một email, nhàn nhạt hỏi: "Không phải em có bạn thân nuôi em à? Muốn thẻ của anh làm gì?"
Phó Tư Dư nghẹn lời, dù cô nghe ra trong lời anh có ý mỉa mai câu cô nói sáng nay nhưng cô vẫn nhún nhường: "Hôm nay em suy nghĩ lại rồi. Anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng, em không thể cứ để bạn thân nuôi mãi được. Vì thế nên em nghĩ, để anh nuôi em là hợp lý hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!