Trước đó Phó Tư Dư đã hẹn với Tần Xu đi dạo phố vào thứ bảy tuần này. Sáng sớm, cô đã dậy từ sớm, chạy vào phòng thay đồ chọn quần áo.
Dì Đàm đã chuẩn bị xong bữa sáng. Thẩm Hạo Bác ngồi trên sofa ở phòng khách, anh vừa xem tin tức tài chính vừa đợi Phó Tư Dư ăn sáng.
Phó Tư Dư ở trong phòng thay đồ lưỡng lự rất lâu. Lúc thì cầm vài bộ quần áo chạy ra phòng khách hỏi Thẩm Hạo Bác bộ nào đẹp nhất, lúc thì xách mấy chiếc túi ra hỏi anh cái nào hợp nhất. Cô chạy tới chạy lui, trán lấm tấm mồ hôi, hai má cũng đỏ bừng vì chạy.
Thẩm Hạo Bác nhìn đồng hồ rồi tắt ipad, bước đến phòng thay đồ. Anh nói với Phó Tư Dư vẫn đang băn khoăn chưa biết mặc gì đi dạo phố: "Em đi rửa mặt ăn sáng đi."
Phó Tư Dư không ngoảnh đầu lại: "Anh đi ăn đi, em không ăn đâu."
Thẩm Hạo Bác: "Không được bỏ bữa sáng."
"Em chưa chọn xong quần áo mà."
Thẩm Hạo Bác nói: "Em ăn sáng trước đã, lát nữa rồi chọn tiếp."
"Em không kịp giờ đâu, em đã hẹn với Xu Xu là mười giờ gặp ở trung tâm thương mại rồi. Bây giờ em còn chưa trang điểm nữa."
"Bây giờ mới tám giờ thôi, vẫn còn kịp."
Phó Tư Dư như không nghe anh nói mà tiếp tục chọn quần áo.
"Phó Tư Dư." Thẩm Hạo Bác hơi nâng tông giọng: "Em không nghe thấy anh nói gì à?"
Anh gọi cả họ lẫn tên cô khiến cô hơi sợ, cô quay lại lo lắng nói: "Trời ơi, anh đừng dọa em. Em thật sự không có thời gian ăn sáng, lát ra ngoài em ăn ngoài cũng được."
Thẩm Hạo Bác bất lực với cô, lạnh lùng đứng ở cửa phòng thay đồ chờ đợi.
Phó Tư Dư lại chọn một chiếc váy, đứng trước gương thử ướm lên người. Cô thấy Thẩm Hạo Bác vẫn chưa đi nên bèn hỏi: "Anh đứng đó làm gì? Sao anh không đi ăn sáng đi?"
Thẩm Hạo Bác nhàn nhạt đáp: "Không ăn."
Phó Tư Dư: "…"
Cô nhìn anh vài giây rồi đặt chiếc váy trong tay xuống sofa.
Thôi, không chọn nữa, cứ chọn bộ này đi. Cô khoác tay Thẩm Hạo Bác, ngẩng đầu cười với anh: "Được rồi, được rồi, bây giờ chúng ta đi ăn sáng. Đi nhanh đi nhanh."
Bữa sáng rất thịnh soạn. Phó Tư Dư ngồi trước bàn ăn, cô nhìn thoáng qua xong bèn nhét một cái bánh bao vào miệng rồi nói no rồi. Sau đó, cô vội vàng chạy về phòng thay đồ thay quần áo.
Lúc Phó Tư Dư trang điểm xong xuôi thì đã chín rưỡi. Đi xe đến trung tâm thương mại hẹn gặp mất hơn hai mươi phút, thời gian vừa khít. Phó Tư Dư bước ra từ phòng ngủ, chào Thẩm Hạo Bác đang ngồi trên sofa: "Em đi đây."
Khi cô chạy ngang qua Thẩm Hạo Bác thì bị anh gọi lại.
"Sao thế?" Phó Tư Dư quay đầu lại nhìn anh.
Thẩm Hạo Bác cầm một tấm thẻ đưa cho cô.
Phó Tư Dư ngẩn ra, chưa kịp phản ứng: "Anh cho em à?"
Thẩm Hạo Bác: "Ừ."
"Cảm ơn." Phó Tư Dư định vươn tay nhận nhưng đột nhiên nhớ ra câu không có chiếc bánh ngon nào sẽ rơi từ trên trời xuống. Qua vài ngày ở chung, cô cũng hiểu phần nào tính cách của Thẩm Hạo Bác. Mỗi lần cô làm nũng với anh, muốn lấy lợi từ anh thì đều phải trả giá.
Tối qua anh vừa nhắc chuyện động phòng nhưng lại bị cô từ chối. Hôm nay anh đưa thẻ cho cô, liệu có phải anh đang đào hố chờ cô nhảy xuống, nhận thẻ của anh rồi sẽ ép cô động phòng không?
Cô rụt tay lại, kiên quyết nói: "Không cần, em không cần đâu."
"Không cần?" Thẩm Hạo Bác đặt thẻ lên sofa, hỏi: "Em đi dạo phố không mua đồ à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!