Thẩm Hạo Bác lướt đầu lưỡi qua khoang miệng, vị máu tanh lan ra. Anh đưa tay nắm lấy hai cổ tay của cô. Cô gái này nhìn thì mềm yếu, vậy mà lúc vung tay lại chẳng hề nhẹ chút nào.
Phó Tư Dư bị anh giữ chặt tay, giận dỗi trừng mắt nhìn anh, nghẹn ngào nói: "Anh còn muốn bắt nạt em nữa sao?"
Cô vẫn đang chìm trong nỗi xấu hổ vì vừa bị đánh vào mông, nên cũng không để ý rằng cả người mình đang ngồi trong lòng Thẩm Hạo Bác, giãy giụa loạn xạ trong ngực anh.
"Không bắt nạt em nữa, em đừng động đậy." Đôi mắt Thẩm Hạo Bác thoáng thay đổi, ánh nhìn đen sẫm nhìn cô nồng cháy. Phó Tư Dư bị anh nhìn đến mức nghẹt thở, rụt người về phía sau nói: "Anh đúng là bắt nạt người ta mà. Anh đánh em, đồ khốn, anh còn không thả em ra, anh định làm gì?"
Thẩm Hạo Bác mở ghi âm trên điện thoại, nói với cô: "Lặp lại lời em vừa hứa với anh một lần nữa."
"Cái gì?"
"Em nói, sau này ngoài anh ra, em sẽ không uống rượu trước mặt người khác."
Phó Tư Dư mặc cả với anh: "Em nói rồi thì anh phải thả em xuống."
"Ừ."
Phó Tư Dư nói: "Sau này em sẽ không uống rượu nữa, không uống với ai hết. Được chưa? Mau thả em ra."
Thẩm Hạo Bác nói tiếp: "Nếu uống thì sẽ tự nguyện chịu phạt."
"Phạt gì chứ?"
Tầm mắt Thẩm Hạo Bác cụp xuống, giọng khàn khàn: "Phạt giống như vừa nãy."
Phạt giống như vừa nãy, anh còn... Đánh vào chỗ đó của cô.
Mặt Phó Tư Dư đỏ như sắp chảy máu: "Dựa vào đâu chứ, em không nói đâu."
Phó Tư Dư lắc lư muốn thoát khỏi người anh, bàn tay Thẩm Hạo Bác lại lần nữa đặt lên mông cô, khiến cô hoảng sợ lắc đầu la lớn: "Không được... Không chịu đâu..."
"Không chịu thì nói đi."
Phó Tư Dư thút thít, tay bị giữ chặt không thể động đậy, cảm giác nước mắt sắp trào ra rồi, xấu hổ quá đi mất. Cô vùi mặt vào lòng anh, dụi nước mắt lên áo anh: "Nếu em hứa rồi mà lỡ sau này không cẩn thận uống chút rượu, anh cũng sẽ đánh em như hôm nay sao?"
Thẩm Hạo Bác lạnh lùng đáp: "Đúng vậy."
"Sao anh... Sao anh lại xấu xa như vậy, từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai đánh vào chỗ đó của em, sao anh lại có thể đánh vào đó?"
Thẩm Hạo Bác: "Em không uống rượu thì anh sẽ không đánh em."
"Em biết tửu lượng mình kém, em tự biết tiết chế. Nhưng tại sao anh nhất định bắt em hứa? Ai dám chắc cả đời không uống rượu chứ, lúc tâm trạng em không tốt cũng không được uống sao?" Phó Tư Dư uất ức chết mất thôi: "Còn không phải vì anh nên em mới uống à, chỉ một chút xíu rượu mà thôi, anh lại làm quá lên rồi đánh em."
"Vì anh?"
"Phải đó." Nhân lúc anh không chú ý, Phó Tư Dư rút tay khỏi tay anh, hai tay đập vào ngực anh: "Em muốn anh về sớm một chút, gọi cho anh biết bao nhiêu cuộc, lần nào anh cũng nói bận, nói phải nửa tháng mới về. Em khó khăn lắm mới đợi được nửa tháng, anh lại nói có việc đột xuất, không về nữa."
Phó Tư Dư ngẩng đầu, giơ mu bàn tay lau nước mắt: "Anh cũng không nói rõ với em là khi nào về, tâm trạng em tệ lắm, em thật sự chịu hết nổi mới nghĩ nếu uống say thì thời gian chắc sẽ trôi nhanh hơn một chút, biết đâu mở mắt ra thì anh đã về rồi. Ai ngờ anh về thật nhưng vừa về đã đánh em, sớm biết vậy tôi đã không mong anh về làm chi."
Càng nói cô càng khóc tợn hơn, giọng nghẹn ngào không rõ ràng.
Thẩm Hạo Bác lau nước mắt cho cô, Phó Tư Dư ôm tay anh, cắn lên mu bàn tay anh.
Thẩm Hạo Bác nhẫn nhịn cơn đau ở mu bàn tay, đưa tay còn lại nâng mặt cô để cô nhìn thẳng vào mắt mình: "Em thật sự gấp gáp muốn ly hôn với anh đến vậy sao?"
Phó Tư Dư đầu óc mơ hồ nghe thấy từ "ly hôn", tưởng lần này anh về là để ly hôn với mình, bèn nhả tay anh ra, khóc càng dữ dội hơn.
Nước mắt không ngừng rơi xuống, hàng mi dài ướt đẫm, hai hàng nước lăn dài bên má, trông tội nghiệp vô cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!