Thẩm Hạo Bác ngồi ở phòng bên cạnh, vừa cúp máy đã vội vàng chạy sang xem. Tình huống trong phòng vẫn tốt đẹp hơn nhiều so với tưởng tượng của anh. Tần Cảnh Diệu trốn trong nhà vệ sinh, Phó Tư Dư ngồi trên ghế sofa, trước mặt cô có một chai rượu, một mình uống rượu đến say khướt.
Thẩm Hạo Bác sải bước về phía Phó Tư Dư, liếc nhìn Tần Cảnh Diệu vừa đi ra từ trong nhà vệ sinh, anh lạnh giọng hỏi: "Cậu cứ mặc kệ cô ấy uống như vậy sao?"
Tần Cảnh Diệu tỏ vẻ bất lực và vô tội: "Dù không cho em ấy uống thì tôi cũng đâu thể làm gì khác. Tôi vừa lấy mất rượu của em ấy, em ấy đã tới gần đòi hôn tôi."
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn Tần Cảnh Diệu bằng ánh mắt sắc bén, quanh thân tỏa ra luồng khí lạnh lẽo.
"Chưa hôn, chưa hôn mà, đùa thôi. Làm sao tôi có thể để Tiểu Ngũ hôn mình được? Tôi nhìn em ấy từ nhỏ đến lớn, em ấy vẫn luôn gọi tôi là anh trai. Nếu em ấy say rượu không nhận ra người thân mà tôi còn không mau tránh đi, không phải tôi chính là Đ* c*m th* sao?" Tần Cảnh Diệu vội vàng giải thích, không quên chỉ trích Thẩm Hạo Bác vì hành vi cầm thú của anh khi không chỉ không tránh né Phó Tư Dư mà còn để cô hôn mình.
Thẩm Hạo Bác đã đi tới trước mặt Phó Tư Dư, anh không rảnh để tính sổ với anh ấy. Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Phó Tư Dư, ly rượu trên tay cô đã cạn đáy. Khi cô định rót cho mình thêm một ly nữa thì bị Thẩm Hạo Bác cướp mất chai rượu, hai tay cô đột nhiên trống trơn. Phó Tư Dư ngơ ngác nhìn chằm chằm hai tay mình vài giây, phản ứng chậm chạp, sau đó mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Hạo Bác, bất mãn lẩm bẩm: "Anh lấy rượu của em làm gì? Trả lại cho em."
Tần Cảnh Diệu đứng cạnh họ, tốt bụng nhắc nhở Thẩm Hạo Bác: "Đừng cướp rượu của em ấy. Nếu cậu làm vậy, em ấy sẽ hôn cậu đấy."
Thẩm Hạo Bác mím môi, sắc mặt âm trầm, không trả lời bất kỳ ai.
Phó Tư Dư híp mắt nhìn chằm chằm vào chai rượu trong tay anh, cô vươn tay ra cố giật lấy chai rượu, hung hăng uy h**p anh: "Trả lại cho em, nếu không em sẽ hôn anh đấy."
Thẩm Hạo Bác giơ tay cầm chai rượu lên cao hơn, tay còn lại đè lên bả vai cô, hạ giọng trách mắng: "Đừng gây rối nữa."
Phó Tư Dư nhận ra giọng nói của anh, đôi mắt còn hơi mơ màng bỗng trợn to. Cô nghiêng người dí sát tới gần nhìn kỹ khuôn mặt anh, khẽ gọi với vẻ không chắc chắn: "Anh Bác ạ?"
Lòng Thẩm Hạo Bác mềm nhũn, anh vỗ nhẹ lên vai cô, trả lời: "Là anh."
"Anh, anh về rồi. Không phải hôm nay anh đã nói mình còn bận chút việc nên không về được sao?" Nghe giọng Phó Tư Dư tràn ngập niềm vui.
"Xử lý xong hết rồi."
Phó Tư Dư đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nước mắt từ từ trào ra. Cô dụi đầu vào lòng anh, bàn tay nhỏ đánh nhẹ lên ngực anh, ấm ức oán trách: "Sao bây giờ anh mới về? Em gọi điện thoại cho anh mãi mà anh vẫn không chịu về."
Tần Cảnh Diệu thấy thế thì khoác vai Thẩm Hạo Bác, anh ấy hỏi: "Một mình cậu chắc vẫn lo được nhỉ? Vậy tôi ra ngoài trước nhé."
Thẩm Hạo Bác gật đầu qua loa. Chờ anh ấy rời khỏi phòng riêng, anh mới nắm lấy bàn tay đang đánh lên ngực mình của Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư cố rút tay ra khỏi tay anh nhưng không được. Cô tức giận nói: "Anh bắt nạt em, em muốn đánh anh. Anh, anh không được phép phản kháng."
Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng khuyên nhủ: "Anh sẽ không phản kháng, để anh xem thử coi tay em có đau không nào."
Đầu Phó Tư Dư choáng váng. Vốn dĩ cô còn cảm thấy hơi có lỗi vì đã đánh Thẩm Hạo Bác nhưng vừa nghe anh nói vậy, cô lập tức rít lên, giọng nói càng thêm phần uất ức: "Đau quá."
Lửa giận trong lòng Thẩm Hạo Bác bị dáng vẻ yếu đuối này của cô dập tắt, nhẹ nhàng xoa tay cho cô bằng ngón cái.
Khi đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay mềm mại, cổ tay của Phó Tư Dư hơi run nhẹ.
Thẩm Hạo Bác liếc mắt nhìn cô, thấy cô đang mở to mắt nhìn mình chăm chú, không hề chớp mắt lấy một lần.
Hai người nhìn nhau, sắc hồng ở hai bên má của Phó Tư Dư dần lan đến tận tai. Cô mím môi, hơi nuốt nước bọt, thành tâm hỏi: "Em có thể hôn anh không?"
Yết hầu của Thẩm Hạo Bác lăn nhẹ một vòng, bàn tay từ từ trượt xuống ôm lấy vòng eo thon thả của cô. Anh đáp lại bằng giọng khàn khàn: "Em đến đây."
Sau khi nhận được sự đồng ý của anh, Phó Tư Dư bám lấy cánh tay anh, gương mặt nhỏ từ từ tới gần hơn. Cô hơi nâng cằm lên, áp môi mình vào môi anh.....
Khi Phó Tư Dư thức dậy thì trời đã tối.
Rèm cửa được kéo xuống kín mít, trong phòng không có chút ánh sáng nào. Phó Tư Dư xoa xoa cái đầu đau nhức của mình rồi thò tay lên đầu giường s* s**ng tìm kiếm xung quanh. Không tìm thấy điện thoại di động, cô ngồi dậy tìm công tắc bật đèn.
Phó Tư Dư cau mày khi không tìm thấy công tắc đèn ngủ ở vị trí quen thuộc, cô chợt nhận ra rằng nơi này không phải phòng ngủ mình.
Cô duỗi tay ra và mò mẫm trên tường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!