Phó Tư Dư nằm vật vờ ở phòng làm việc suốt cả buổi sáng. Dù buồn ngủ nhưng cô nằm mãi vẫn không ngủ được, trong đầu chỉ nghĩ vẩn vơ về chuyện giữa mình và Thẩm Hạo Bác.
Trạng thái tinh thần của Hứa An An
- cô nhân viên làm việc bên cạnh cô có vẻ cũng không khá hơn cô là bao. Cô ấy cầm theo cốc nước đi đến phòng trà nước, pha cho mình một cốc cà phê hòa tan. Hứa An An quay về phòng, cô ấy xoay ghế dựa của mình lại đối diện với với Phó Tư Dư, nói với cô: "Trông cô mệt mỏi với uể oải chưa kìa. Tối qua lại lên super group couple của vợ chồng Gia Mộc để gặm đường à?"
Tối qua, ekip chương trình "Đồng hành cùng nhau" đã tung ra vài cảnh quay hậu trường thú vị, rất nhiều fan trong super group couple của vợ chồng Gia Mộc đều high đến phát điên, thức xuyên đêm không ngủ.
Phó Tư Dư xua tay: "Không phải, mấy ngày qua tôi không cắn đường."
"Trời đất ơi, dạo này hai người họ ngày nào cũng phát đường, còn là đường tảng cỡ lớn nữa đấy, thế mà cô lại không xem." Hứa An An đang định phổ cập lại kiến thức cho Phó Tư Dư. Nhưng đột nhiên nhớ ra gần đây Phó Tư Dư có lẽ đang gặp rắc rối về mặt tình cảm, cô ấy quan tâm hỏi: "Cô và tổng giám đốc Thẩm thế nào rồi? Cô đã tìm hiểu rõ ràng chưa, hiện giờ anh ấy vẫn còn độc thân chứ?"
Phó Tư Dư chỉ sợ mình nói thật sẽ dọa sợ Hứa An An, cô và anh đã kết hôn rồi.
Cô thở dài: "Đừng hỏi nữa, chuyện này khó giải thích lắm."
Hứa An An còn tưởng Phó Tư Dư nói vậy là đang xác nhận tổng giám đốc Thẩm đã có bạn gái. Cô ấy đẩy ghế dựa tới gần cô, trên mặt lộ rõ vẻ hóng hớt. Hứa An An quàng tay lên vai Phó Tư Dư, nhỏ giọng hỏi cô: "Tổng giám đốc Thẩm thật sự có bạn gái rồi à? Cô ấy trông như thế nào? Cô đã nhìn thấy ảnh của người ta chưa?"
Phó Tư Dư lắc đầu nói: "Anh ấy không có bạn gái." Thật ra, Thẩm Hạo Bác có vợ rồi nhưng có khi chẳng bao lâu nữa, anh sẽ quay lại cuộc sống độc thân.
Hứa An An cười nói: "Chúc mừng nhé."
Phó Tư Dư hơi sửng sốt, cô cứ tưởng cô ấy đã biết chuyện mình kết hôn với Thẩm Hạo Bác nên chột dạ hỏi: "Chúc mừng tôi cái gì?"
"Không phải cô thích tổng giám đốc Thẩm sao? Bây giờ anh ấy không có bạn gái, cô có thể theo đuổi anh ấy rồi, chẳng phải chuyện này rất đáng để chúc mừng hay sao? Còn nếu anh ấy đã có bạn gái, xét trên mặt đạo đức, chẳng phải cô không thể theo đuổi anh ấy nữa sao?"
Thấy Hứa An An có vẻ rất chắc chắn về việc cô thích Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư khó hiểu hỏi: "Sao cô biết tôi thích anh ấy?"
Hứa An An: "Không phải rõ ràng lắm sao? Không phải trước đây cô từng nhắn vào nhóm chat rằng tổng giám đốc Thẩm bóc vỏ nho giúp mình, còn nghi ngờ anh ấy thích mình đó sao? Nếu người cô ghét bóc vỏ nho giúp mình, liệu cô có để ý xem anh ta có thích mình hay không không?"
Phó Tư Dư chống cằm, không hiểu lắm về lối tư duy logic của cô ấy.
Hứa An An thấy biểu cảm của cô, biết cô nghe không hiểu nên đã lấy ví dụ: "Để tôi nói cho cô nghe, cô nói tổng giám đốc Thẩm là bạn thân từ nhỏ của anh họ cô. Vậy ngoài tổng giám đốc Thẩm ra, anh họ cô còn có người bạn thân từ nhỏ nào khác không?"
Phó Tư Dư gật đầu.
Hứa An An: "Nếu mấy người bạn thân từ nhỏ đó của anh họ cô cũng bóc vỏ nho giúp cô thì sao, cô có nghĩ họ cũng thích mình không?"
Anh họ cả của Phó Tư Dư cũng có mấy người bạn thân từ nhỏ khác, chính là anh Diệu và anh Bân.
Nếu anh Diệu và anh Bân bóc vỏ nho giúp cô, chắc chắn Phó Tư Dư sẽ không nghĩ rằng họ thích mình, bởi vì anh Diệu và anh Bân chỉ là các anh trai trong mắt cô thôi.
Hơn nữa, chuyện này cũng không cần suy đoán làm gì. Mặc dù anh Diệu và anh Bân chưa bao giờ bóc vỏ nho giúp Phó Tư Dư nhưng họ đã từng đập quả óc chó và bổ bưởi giúp cô, hình như họ còn từng bóc nhiều thứ khác nữa cho cô, tiếc là cô không nhớ rõ. Tóm lại, khi Phó Tư Dư ở cùng anh Diệu và anh Bân, mỗi khi chuyện ăn uống có gì bất tiện, anh Diệu và anh Bân đều sẽ giúp cô.
Phó Tư Dư khẽ lắc đầu như thể đã tự ngộ ra điều gì đó.
Hứa An An vỗ tay: "Cô xem đi, khi những người bạn thân từ nhỏ khác của anh cả bóc vỏ giúp cô, cô không hề suy nghĩ linh tinh. Tổng giám đốc Thẩm mới chỉ bóc vỏ nho giúp cô thôi, cô lại suy nghĩ về chuyện đó mãi. Thậm chí, cô còn hỏi chúng tôi rằng "tổng giám đốc Thẩm nhà có thích tôi không" nữa. Tiêu chuẩn kép của cô rõ ràng như vậy, vậy mà cô còn dám nói rằng trong lòng mình chỉ coi tổng giám đốc Thẩm là anh trai."
Vừa nghe Hứa An An nói vậy, Phó Tư Dư mới nhận ra thái độ của mình với Thẩm Hạo Bác, anh Diệu và anh Bân thật sự rất khác nhau. Cô có thể cư xử tuỳ ý trước mặt anh Diệu và anh Bân, dù anh Diệu và anh Bân trêu chọc cô kiểu gì, Phó Tư Dư cũng sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng khi ở trước mặt Thẩm Hạo Bác, cô luôn ngại ngùng câu nệ. Nếu anh nhìn cô lâu thêm chút nữa, cô sẽ tự ngẫm lại xem liệu có phải mình đã nói quá nhiều và khiến anh thấy khó chịu hay không.
Phó Tư Dư luôn cho rằng Thẩm Hạo Bác quá cổ hủ và nghiêm túc, thế nên cô không dám đến gần anh. Nhưng bây giờ nghĩ lại, anh cả của cô cũng rất nghiêm nghị. Mặc dù Phó Tư Dư sợ nhưng cô sẽ không tránh anh ấy như cách cô đã làm với Thẩm Hạo Bác, bởi vì cô biết dù anh cả nhìn cô như thế nào hay có thấy cô phiền phức hay không, cô vẫn là em gái của anh ấy. Nhưng với Thẩm Hạo Bác, cô lại không thể chịu nổi nếu anh nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng và căm ghét như vậy.
Có lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt, Phó Tư Dư thật sự đã không chỉ coi Thẩm Hạo Bác là một người anh trai bình thường.
"Thật ra, vẫn còn một lý do trực quan nhất nữa." Hứa An An hỏi: "Cô biết những người như thế nào có khả năng sẽ độc thân không?"
"Người như thế nào cơ?"
Hứa An An: "Những người thích đu couple, càng say đường hăng càng không dễ tìm được người yêu. Cô xem lại mình đi. Trước đây, cô từng nói mình nguyện độc thân cả đời, chỉ mong Từ Gia Dịch và Mục Phù sẽ kết hôn. Nhưng mấy ngày nay, cô không thèm coi hint của vợ chồng Gia Mộc nữa, chỉ nghĩ đến chuyện tổng giám đốc Thẩm bóc vỏ nho cho mình. Như vậy vẫn chưa thể chứng minh rằng cô muốn yêu đương rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!