Phó Tư Dư ngầm hiểu câu trả lời của Thẩm Hạo Bác là đồng ý ly hôn nhưng vì hôm nay là cuối tuần nên Cục Dân chính không làm việc, chuyện ly hôn đành phải đợi đến khi anh đi công tác về, tức là nửa tháng sau.
Một nỗi xót xa không tên bất ngờ dâng lên trong lòng cô.
Phó Tư Dư bĩu môi, ném mạnh điện thoại xuống ghế sofa, nghĩ bụng ly hôn thì ly hôn, dù sao bọn họ cũng mới kết hôn được một ngày, ngoài Tần Xu ra thì cô chưa nói cho ai khác biết.
Cô đi vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, làm dịu đi gò má nóng bừng.
Cô trở về phòng ngủ, cầm điện thoại thông báo cho người duy nhất biết tin cô đã kết hôn là Tần Xu, rằng cô sắp ly hôn.
Phản ứng của Tần Xu giống hệt như lúc cô nói mình đi đăng ký kết hôn tối qua.
Tần Xu: [?]
Tần Xu: [Cậu đang đùa tớ à? Không phải hôm qua cậu mới đi đăng ký kết hôn với Thẩm Hạo Bác sao?]
Phó Tư Dư: [Là thật đó.]
Tần Xu: [Vậy tại sao?]
Phó Tư Dư đưa ra một lý do muôn thuở: [Không hợp.]
Tần Xu: [Kết hôn giả mà cũng cần hợp à?]
Phó Tư Dư: [Nói tóm lại là không hợp, tớ đã quyết định sẽ ly hôn với anh ấy rồi.]
Tần Xu: [Chị em à, dù cậu quyết định thế nào thì tớ cũng ủng hộ cậu.]
Phó Tư Dư: [Tớ hỏi cậu một việc nhé.]
Tần Xu: [Cậu hỏi đi.]
Phó Tư Dư: [Nếu một người đàn ông hôn một người phụ nữ, có phải chứng tỏ là anh ấy thích người phụ nữ đó không?]
Tần Xu: [Thẩm Hạo Bác hôn cậu rồi à?]
Phó Tư Dư: [Ừm.]
Tần Xu: [Vậy thì chắc chắn anh ấy thích cậu rồi, nếu không thì tại sao anh ấy lại hôn cậu? Cậu kể cho tớ nghe xem anh ấy hôn cậu trong hoàn cảnh nào được không?]
Phó Tư Dư: [Tớ vừa dạy anh ấy chơi game, kết quả là một tay mơ như anh ấy lại suýt thắng tớ. Lúc đó tớ cảm thấy nếu anh ấy thắng thì tớ mất mặt lắm nên đã đá anh ấy ngã xuống ghế sofa, sau đó anh ấy tức giận. Vì vậy tớ cũng hơi nghi ngờ không biết có phải lúc đó tớ đã xúc phạm đến lòng tự tôn đàn ông của anh ấy nên anh ấy mới hôn tớ không.]
Tần Xu: [Câu hỏi này của cậu hơi vượt quá trình độ của tớ rồi, tớ cũng không hiểu đàn ông nghĩ gì trong lòng, cậu đợi tớ một lát.]
Vài phút sau.
Tần Xu: [Chị em ơi, tớ vừa lên Baidu tìm giúp cậu rồi, trên Baidu nói đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***, nhu cầu sinh lý và tình cảm là tách biệt, hôn rồi cũng không có nghĩa là thích.]
Phó Tư Dư: [A a a! Sao đám đàn ông lại xấu xa đến vậy chứ!]
Tần Xu: [Không phải cậu từng nói anh Bác của cậu chỉ xem cậu như em gái, dù cậu có cởi hết đứng trước mặt anh ấy thì anh ấy cũng không có cảm giác gì sao?]
Phó Tư Dư: [Do tớ không biết nhìn người, không ngờ anh ấy lại điên rồ đến thế, bình thường trông cũng đứng đắn lắm mà.]
Tần Xu: [Người đàn ông có đứng đắn cỡ nào thì cũng có nhu cầu sinh lý mà, bây giờ anh ấy đang ở độ tuổi sung sức, còn cậu thì lại xinh đẹp, cậu cứ lượn lờ trước mặt anh ấy, lau súng cướp cò cũng là chuyện bình thường.]
Phó Tư Dư: [Tớ không quan tâm nhiều nữa, dù sao thì đợi anh ấy đi công tác về tớ sẽ ly hôn với anh ấy.]
Tần Xu: [Thế còn ông nội, anh cả và ba cậu thì sao?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!