Chương 31: (Vô Đề)

Trong lúc anh nói, môi anh vẫn ngậm lấy vành tai cô, một cảm giác lạ lẫm như có dòng điện chạy qua rồi lan đến trái tim Phó Tư Dư, cô vô cùng hoảng loạn, lồng ngực phập phồng lên xuống dồn dập. Sau một lúc giãy dụa, đuôi mắt cô ửng hồng, tóc tai rối bời, dáng vẻ đáng thương trừng mắt nhìn anh: "Thẩm Hạo Bác, anh là đồ khốn."

Đến cả anh Bác cũng không gọi nữa, Thẩm Hạo Bác buông vành tai cô ra, nắm cằm cô, hàng mi hơi rũ xuống nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng của cô như đang kìm nén điều gì đó, khẽ hỏi: "Tiểu Ngũ, sao em không gọi anh là anh trai nữa?"

Phó Tư Dư ấm ức tố cáo: "Có ai làm anh như anh không hả? Anh bắt nạt em, em sẽ mách anh cả."

Thẩm Hạo Bác chậm rãi nói: "Anh bắt nạt em thế nào? Em định mách anh cả em chuyện gì?"

Tất nhiên cô không thể nói với anh cả chuyện anh đã cắn vành tai cô được. Phó Tư Dư vốn chỉ mất bò mới lo làm chuồng, muốn lấy anh cả ra để dọa anh, chỉ phô trương thanh thế mà thôi nhưng không ngờ lại bị anh vạch trần thẳng thừng, cô cắn môi nói: "Anh buông em ra."

Thẩm Hạo Bác giả vờ như không nghe thấy, môi càng áp sát hơn, Phó Tư Dư nghiêng đầu né tránh nhưng nào ngờ lại một lần nữa đưa vành tai ửng hồng vì bị anh trêu chọc đến bên môi anh.

Thẩm Hạo Bác bật cười, ngón trỏ v**t v* chiếc cổ thon dài của cô: "Ai là người đá anh trước, sao Tiểu Ngũ lại vừa ăn cắp vừa la làng vậy?"

Chuyện đó đúng là cô sai thật, nghĩ đến dáng vẻ buồn cười của Thẩm Hạo Bác khi bị cô đá ngã xuống đất, Phó Tư Dư quên mất tình cảnh hiện tại của mình, "phụt" một tiếng cười ầm lên.

Thẩm Hạo Bác thấy cô không có lương tâm còn dám cười nhạo mình, ánh mắt anh trầm xuống, giữ lấy gáy cô rồi cúi đầu hôn lên đôi môi của cô.

Đến lúc Phó Tư Dư nhận ra có điều gì đó không ổn thì môi cô đã bị anh tách ra, đầu lưỡi bị anh quấn lấy m*t vào, dây dưa.

Phó Tư Dư lớn từng này tuổi nhưng ngoài lần say rượu hôn nhau không nhớ gì ra thì cô hoàn toàn không có kinh nghiệm gì cả. Cô bị hơi thở nam tính nồng đậm xâm chiếm, vừa kinh ngạc vừa ngơ ngác mở to mắt, đôi mắt hoa đào xinh đẹp như được phủ bởi một lớp sương mù, giống như say mà không phải say khiến tim anh rung động.

Hơi thở của Thẩm Hạo Bác trở nên nặng nề hơn, anh che mắt cô lại. Mất đi ánh sáng, Phó Tư Dư hoảng loạn giãy dụa, cắn lên môi Thẩm Hạo Bác, trong phòng làm việc yên tĩnh vang lên một tiếng rên trầm.

Phó Tư Dư giận anh già mà không đứng đắn nên cắn anh thật mạnh không chịu buông ra.

Thẩm Hạo Bác bỏ tay đang che mắt cô xuống, đuôi mắt cô hơi nhướng lên, đôi mắt đen trắng rõ ràng trừng anh đầy xấu hổ và tức giận, răng vẫn còn cắn vào môi anh.

Trong khoang miệng tràn ngập mùi máu tanh, Thẩm Hạo Bác bóp mũi cô, vài giây sau Phó Tư Dư phải há miệng ra thở vì không thở được, buông lỏng hàm răng đang cắn trên môi anh ra.

Thẩm Hạo Bác lau máu trên môi, Phó Tư Dư liếc nhìn vết thương trên môi anh, l**m đôi môi tê rần vì bị anh hôn, rụt rè nhìn anh.

Cô rất sợ anh.

Nhưng Thẩm Hạo Bác lại không muốn cô sợ mình.

Anh véo má cô: "Há miệng ra, để anh xem cái răng nào mà sắc thế."

Phó Tư Dư hành động còn nhanh hơn cả não, cô há miệng định cắn vào ngón tay anh. Thẩm Hạo Bác đoán được ý định của cô, rút ngón tay về, trêu chọc gõ nhẹ vào mũi cô: "Sao em hung dữ thế?"

Phó Tư Dư thấy anh không đứng đắn, sự kính sợ đối với anh cũng tan biến hơn phân nửa. Cô há miệng, khoe hàm răng trắng đều với anh, hung dữ nói: "Nếu anh còn bắt nạt em thì em sẽ cắn anh nữa đấy."

Cô nói xong mới nhận ra tay còn lại của Thẩm Hạo Bác vẫn nắm eo mình, cô cúi đầu gỡ từng ngón tay anh ra.

Tất nhiên sức của cô không thể so được với anh, gỡ hai lần vẫn không được, cô mất kiên nhẫn, tức giận giơ chân đá anh.

Thẩm Hạo Bác vừa chiếm được lợi nên không thèm né, để mặc cho cô đá. Phó Tư Dư đá anh mấy cái nhưng thấy anh chẳng bị ảnh hưởng gì, nhớ lại hành động xấu xa vừa rồi của anh, ấm ức đến mức nước mắt trào ra.

Thẩm Hạo Bác thấy mình đã chọc cô khóc, vội vàng buông eo cô ra, vỗ nhẹ lên lưng cô an ủi, chột dạ nói: "Sao em lại khóc rồi? Em đá anh, đánh anh, cắn anh, anh còn chưa khóc đây này."

Phó Tư Dư sụt sịt mũi, không thèm để ý đến anh, đẩy vai anh ý bảo anh ngồi xa ra.

Thẩm Hạo Bác rút một tờ khăn giấy định lau nước mắt cho cô, Phó Tư Dư nghiêng đầu tránh đi, dùng mu bàn tay lau nước mắt, nức nở nói: "Em muốn ly hôn với anh."

Thẩm Hạo Bác: "…"

Phó Tư Dư ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe nhìn anh: "Anh đi tra xem ly hôn cần những giấy tờ gì, bây giờ chúng ta đi ly hôn luôn."

Ánh mắt của Thẩm Hạo Bác hơi thay đổi: "Tại sao lại muốn ly hôn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!