Chương 30: (Vô Đề)

Hai người tay trong tay đi ra khỏi phòng làm việc, dì Đàm nhìn thấy thì cười tủm tỉm rồi tránh về phòng mình.

Sau khi ăn uống no nê ở nhà Thẩm Hạo Bác xong, anh đưa Phó Tư Dư về nhà.

Hai nhà chỉ cách nhau vài bước chân thôi nhưng để dì Đàm tin tình cảm của họ đang độ mặn nồng nên đành phải cố ý đưa về, Phó Tư Dư thấy cảm giác này thật kỳ diệu.

Vừa bước ra khỏi cửa nhà Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư lập tức bật cười, cô cười suốt dọc đường về đến tận cửa nhà mình. Lúc cúi đầu ấn vân tay mở khóa, cô cười đến mức tay run cả lên, ngón trỏ đặt mấy lần vẫn không tìm được đúng vị trí, mãi vẫn không mở được cửa.

Thẩm Hạo Bác cúi xuống nhìn cô rồi vỗ nhẹ vào gáy cô một cái: "Em đừng cười nữa, mở khóa cho đàng hoàng đi."

Phó Tư Dư kêu "ui da" một tiếng, xoa gáy rồi nghiêng đầu liếc anh, cuối cùng cũng mở được cửa.

"Mở được rồi."

Cô quay đầu nhìn anh, nở nụ cười đầy ngọt ngào.

Thẩm Hạo Bác bất lực lắc đầu: "Buồn cười đến vậy sao?"

Phó Tư Dư nhún vai cười: "Anh Bác, anh không thấy buồn cười sao? Có mấy bước chân mà cũng phải đưa về, chúng ta diễn quá thật rồi đấy."

"Thế này đã là thật rồi sao?"

Phó Tư Dư: "Trông không thật sao?"

Thẩm Hạo Bác đặt tay lên vai cô: "Nếu tối nay anh không về thì lúc đấy trong mắt dì Đàm mới là thật."

Phó Tư Dư hỏi: "Tối nay anh không về thì định đi đâu?"

Thẩm Hạo Bác nhìn cô với vẻ khó nói, Phó Tư Dư chợt hiểu ra ý anh là muốn ở lại nhà cô tối nay, cô giơ tay chặn trước ngực anh: "Không được."

Thẩm Hạo Bác nhíu mày: "Em không cho anh ở lại à? Vợ chồng không ngủ chung một phòng, em nghĩ dì Đàm có tin không?"

Anh tiến lên một bước sát lại gần cô hơn, Phó Tư Dư lùi lại một bước, cánh cửa sau lưng bị đẩy ra, hai người một tiến một lùi cùng đi vào nhà.

Hàng mi của Phó Tư Dư run lên dồn dập, cô hoảng loạn đến mức không biết tìm lý do gì để từ chối anh.

Thẩm Hạo Bác đột nhiên dừng lại, ngón trỏ gõ nhẹ vào trán cô, giả vờ tức giận nói: "Đồ ngốc, muộn thế này rồi mà còn cho đàn ông vào nhà, em không sợ nguy hiểm à?"

Anh nói xong không đợi Phó Tư Dư phản ứng lại đã quay người đi ra ngoài cửa, mặt nghiêm lại dạy dỗ Phó Tư Dư: "Khóa cửa cẩn thận vào, sau này không được tùy tiện cho đàn ông vào nhà, biết chưa? Con gái con đứa chẳng có tí ý thức đề phòng nào cả."

Phó Tư Dư bị anh dạy dỗ thì bĩu môi, không phục nói: "Rõ ràng là anh muốn vào, tại sao lại mắng em?"

Thẩm Hạo Bác dửng dưng nói: "Anh không mắng em mà anh đang dạy em phải chú ý an toàn khi ở một mình bên ngoài."

"Tất nhiên em biết ở một mình thì không thể tùy tiện cho người khác vào nhà nhưng anh đâu phải người ngoài." Phó Tư Dư hừ một tiếng: "Em không thèm nói với anh nữa, ngủ ngon."

Phó Tư Du đóng "rầm" cửa lại.

Trên hành lang yên tĩnh, Thẩm Hạo Bác đứng đối diện cánh cửa đã đóng chặt, nghe thấy tiếng "cộp" từ bên trong vọng ra, chắc cô nhóc đang giận dỗi nên đá vào cửa đây mà.

Thẩm Hạo Bác mỉm cười, lấy điện thoại từ trong túi ra, gửi tin nhắn thoại qua WeChat cho Phó Tư Dư.

"Chúc ngủ ngon."

Bên trong nhà, Phó Tư Dư nghĩ đến việc lúc nãy Thẩm Hạo Bác gọi cô là đồ ngốc thì lại tức giận. Đúng là đồ cổ hủ, chỉ biết nghiêm mặt dạy dỗ người khác, IQ cao thì có ích gì, lại còn dám nói con gái nhà người ta là đồ ngốc. EQ thấp vậy, thảo nào đến giờ vẫn chưa có bạn gái.

Cô tức đến mức coi cánh cửa là Thẩm Hạo Bác, đá một cái để trút giận. Cô bỗng nghe thấy tiếng thông báo của WeChat trên điện thoại nên cầm lên xem thử, thấy Thẩm Hạo Bác gửi tin nhắn thoại cho mình thì hơi bất ngờ.

Hình như đây là lần đầu tiên anh gửi tin nhắn thoại cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!