Chương 29: (Vô Đề)

Ngày nào anh cũng làm việc bận rộn như vậy, thế mà cô còn vung tay giao hết chuyện đối phó với người lớn hai bên gia đình cho anh xử lý, bảo anh tự nghĩ cách. Trong lòng Phó Tư Dư dâng lên chút áy náy, không thể không biết xấu hổ lên tiếng làm phiền anh, đi đến ngồi xuống chiếc sofa nhỏ ở một bên, yên lặng chờ anh.

Một lúc sau, Thẩm Hạo Bác mới ngẩng đầu khỏi máy tính, liếc nhìn cô. Cô đang mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, trước ngực in hình một con thỏ bự, im lặng ngồi đó gẩy móng tay, vẻ mặt đờ đẫn không biết đang nghĩ gì, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu, dáng vẻ ngốc nghếch ấy khiến anh muốn ra tay véo mặt cô.

Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ lắc đầu, hỏi: "Không phải em đến đưa giấy chứng nhận kết hôn sao?"

Phó Tư Dư nghe thấy giọng anh, hoàn hồn lại, gật đầu, đưa tay lục trong túi áo ngực trước ngực lấy ra giấy chứng nhận kết hôn, đứng dậy đi đến trước bàn làm việc đưa cho anh: "Cho anh này."

Thẩm Hạo Bác không đưa tay nhận lấy, ngón tay gõ lên bàn làm việc, dùng ánh mắt ra hiệu cô cứ để lên bàn là được.

Phó Tư Dư đặt giấy chứng nhận kết hôn xuống, hỏi: "Anh Bác, anh bận rộn xong chưa?"

Thẩm Hạo Bác không trả lời thẳng: "Em có việc gì à?"

Phó Tư Dư lắc đầu: "Không, em không có việc gì, vậy anh làm việc tiếp đi, em về đây."

Cô quay người chậm rãi chạy ra khỏi thư phòng, đóng cửa lại.

Trong không khí thoang thoảng một mùi đồ ăn thơm lừng, Phó Tư Dư quay đầu đã thấy dì Đàm bưng một đĩa đồ ăn từ trong phòng bếp đi ra, cười híp mắt nói với cô: "Nói chuyện với Hạo Bác xong rồi à?"

Phó Tư Dư gật đầu: "Xong rồi, cháu về đây ạ, tạm biệt dì Đàm."

"Đừng về vội, trong bếp dì nấu nhiều đồ ăn lắm, ở lại ăn chút rồi hãy đi." Dì Đàm đặt đĩa đồ ăn lên bàn ăn, đi đến trước mặt Phó Tư Dư, nhỏ giọng nói: "Có thể nhờ cháu giúp dì Đàm một việc được không?"

Phó Tư Dư thoải mái gật đầu: "Dạ được, dì Đàm dì cứ nói đi ạ."

Dì Đàm liếc về phía thư phòng, nói nhỏ: "Công việc của Hạo Bác không biết còn phải bận rộn đến lúc nào nữa, dì bảo cậu ấy ăn cơm trước mà cậu ấy không nghe, cứ như vậy mãi không tốt cho dạ dày. Cháu giúp dì Đàm gọi cậu ấy ra ăn cơm được không?"

Phó Tư Dư khó xử nói: "Nhưng anh ấy bận thật mà, cháu không dám làm phiền anh ấy."

"Sợ gì chứ." Dì Đàm dỗ dành cô: "Cháu là bạn gái của cậu ấy mà, cháu cứ nói là cháu đói rồi, muốn ăn cơm, muốn cậu ấy ăn cùng cháu, cậu ấy nhất định sẽ đi ra."

Đây là muốn cô dùng danh nghĩa bạn gái để làm nũng sao?

Mặt Phó Tư Dư đỏ lên: "Vậy nếu cháu đi gọi mà anh ấy không ra thì sao ạ?"

Dì Đàm ôm lấy eo cô đẩy cô về phía thư phòng: "Cháu cứ thử xem sao."

"Được rồi, để cháu thử."

Phó Tư Dư gõ cửa, gọi: "Anh Bác."

"Vào đi."

Phó Tư Dư đẩy cửa thư phòng ra, thò đầu vào. Thẩm Hạo Bác vẫn đang chăm chú làm việc, không ngẩng đầu lên.

Phó Tư Dư quay lại liếc dì Đàm đang đứng sau lưng cổ vũ cho mình, đột nhiên nhớ ra bây giờ mình và Thẩm Hạo Bác cần phải diễn thành dáng vẻ tình cảm mặn nồng trước mặt người nhà họ Phó và nhà họ Thẩm, như vậy sau này hai người bọn họ tuyên bố chuyện đã đăng ký kết hôn mới sẽ không bị người hai nhà hoài nghi.

Cô hít sâu một hơi, nũng nịu gọi Thẩm Bác Hạo: "Anh Bác~~, anh đang làm gì thế? Màn hình máy tính đẹp được như em sao? Sao anh không nhìn em?"

Nghe thấy giọng điệu khác lạ của cô, Thẩm Hạo Bác ngước mắt lên nhìn về phía cửa thư phòng.

Phó Tư Dư chống tay lên tay nắm cửa, lén lút thò nửa người vào, đôi mắt sáng long lanh liều mạng chớp với anh, ra hiệu cho anh phối hợp với cô một chút, nghiêng đầu nói: "Em đói rồi."

Từ góc độ của dì Đàm chỉ có thể nhìn thấy phần sau đầu đen nhánh của Phó Tư Dư, biết cô đang làm nũng với Thẩm Hạo Bác, bà ấy nở nụ cười hòa ái rồi quay vào bếp.

Thẩm Hạo Bác bị biểu cảm buồn cười của cô chọc cho không nhịn được cười, giơ tay lên che đi độ cong trên khóe môi mình.

Phó Tư Dư liếc thấy dì Đàm đã đi khuất, bước vào đóng cửa lại, đi đến trước mặt anh nhỏ giọng nói: "Dì Đàm bảo em ra gọi anh ra ăn cơm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!