Chương 27: (Vô Đề)

Lúc từ cục dân chính trở về thì đã năm rưỡi chiều, Phó Tư Dư từ chối lời đề nghị muốn cùng đi ra ngoài ăn tối dưới ánh nến chúc mừng việc vừa lấy giấy chứng nhận kết hôn của Thẩm Hạo Bác, vác theo cơ thể mệt mỏi và tâm trạng nặng nề đẩy cửa phòng ra.

Cô cởi giày, lười cúi người lấy dép từ trong tủ giày nên cứ thế đi chân trần, thân thể lảo đảo như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào tới bên cạnh ghế sofa rồi đổ ập người xuống, lười biếng nằm đó, mấy phút sau mới thoáng hồi sức lại, lấy giấy chứng nhận kết hôn trong túi ra xem.

Trong bức ảnh trên giấy chứng nhận, cô và Thẩm Hạo Bác đều mặc sơ mi trắng, ngồi sát cạnh nhau, mỉm cười, trông có phần giống một cặp vợ chồng son đang mặn nồng.

Mặc dù Phó Tư Dư suy nghĩ cả một đường cũng không nghĩ ra tại sao mình lại lơ ngơ đi đăng ký kết hôn nhưng nhìn khuôn mặt đẹp trai của Thẩm Hạo Bác, cô cũng không tính là thiệt.

Dù sao giấy chứng nhận cũng đã lĩnh rồi, tạm thời cũng không thể ly hôn được, Phó Tư Dư chỉ có thể chấp nhận việc thân phận đã kết hôn của mình, tự an ủi nói: "Không sao, không sao. Anh Bác tuy có hơi dữ một chút nhưng đẹp trai, tuấn tú lịch sự, phong thái chín chắn, không có tật xấu gì, người muốn gả cho anh ấy nhiều không đếm xuể. Ở Nam Kinh rất khó tìm được ai ưu tú hơn anh ấy, cho dù sau này có không ly hôn được thì mình cũng đâu thua thiệt gì."

Ngay cả bản thân Phó Tư Dư cũng không nhận ra rằng vụ kết hôn giả trong miệng cô thật ra cô đã dùng tiêu chuẩn chọn đối tượng kết hôn nghiêm túc để cân nhắc Thẩm Hạo Bác.

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng cười trầm thấp, Phó Tư Dư khựng lại.

Cô hơi quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Hạo Bác chẳng biết đã đứng phía sau mình từ lúc nào, khóe môi ngậm cười, ánh mắt thâm sâu nhìn cô.

"Cái gì mà tuấn tú lịch sự, khí chất chín chắn cơ?"

Thẩm Hạo Bác biết rõ còn hỏi.

Từ trong lời anh nói nghe ra những lời tự nhủ của mình vừa nãy đều đã bị anh nghe thấy hết, vành tai Phó Tư Dư đỏ bừng lên, giọng lí nhí: "Sao anh lại đến đây? Đến từ lúc nào vậy?"

Thẩm Hạo Bác bước đến gần, bóng dáng cao lớn phủ xuống đỉnh đầu cô.

Sống lưng Phó Tư Dư lập tức thẳng tắp, chống tay bò dậy từ sofa, áo hơi kéo lên theo động tác của cô, vòng eo nhỏ trắng nõn lộ ra trong tầm mắt của Thẩm Hạo Bác. Nhưng anh còn chưa kịp nhìn kỹ thì vạt áo đã rủ xuống, che đi cảnh đẹp.

Lông mi của Thẩm Hạo Bác khẽ cụp xuống, anh giấu đi cảm xúc trong mắt, ung dung ngồi xuống sofa, khóe môi cong lên cười: "Anh vào cùng em, vẫn luôn ở đây."

Cho nên từ lúc cô mở giấy chứng nhận kết hôn ra xem, anh đã đứng sau cô mà không lên tiếng.

Phó Tư Dư tức xấu hổ liếc anh: "Vậy tại sao anh lại không nói gì?"

Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: "Anh tưởng em biết anh ở phía sau nên không quấy rầy em ngắm ảnh của anh."

"Ai... ai ngắm ảnh của anh chứ." Phó Tư Dư chột dạ nói: "Đó cũng là ảnh của em mà."

Thẩm Hạo Bác khẽ cười, từng câu từng chữ đều phụ họa cô: "Em nói đúng, đây là ảnh của hai ta."

Giọng anh khàn khàn quyến rũ, ánh mắt sâu thẳm chăm chú dừng lại trên gương mặt cô, mang theo vẻ mập mờ khó nói thành lời.

Phó Tư Dư bị anh nhìn bằng ánh mắt như vậy, cảm thấy tim mình đập loạn lên, đôi chân đang ngồi quỳ trên sofa lùi về phía sau để cách xa anh một chút, hỏi, "Anh có chuyện gì không?"

Nếu không có thì mau đi đi, cô không kịp chờ đợi muốn tiễn khách.

Thẩm Hạo Bác lấy giấy chứng nhận kết hôn khỏi tay cô, ngón tay thon dài mở nó ra, giọng nói mang theo ý cười: "Ảnh với người thật vẫn khác nhau, anh đang ngồi ngay đây, không cần phải ngẩn người ngắm ảnh anh đâu."

Anh đang nói bóng nói gió là nếu em ham mê nhan sắc thì cứ trực tiếp ngắm mặt anh, không cần lén xem ảnh.

"Em đâu có ngẩn người ngắm ảnh anh, em chỉ là..." Phó Tư Dư dừng lại một lúc, liếc nhìn gương mặt anh, đắn đo câu sau có thể nói ra hay không.

"Chỉ là gì cơ?" Thẩm Hạo Bác hứng thú hỏi.

"Chỉ là em cảm thấy mọi chuyện đã xảy ra hôm nay đều không thực tế, giống như đang nằm mơ vậy."

"Ồ." Thẩm Hạo Bác bỗng vươn tay nhéo gò má bầu bĩnh của cô, chậm rãi nói: "Thì ra trong mơ của Tiểu Ngũ nhà chúng ta đều là anh à?"

Ngón tay cái của anh v**t v* gò má cô, cảm giác tê dại như điện xẹt qua trong lòng Phó Tư Dư.

Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy anh gọi mình là Tiểu Ngũ nhà chúng ta, khác hẳn dáng vẻ bông đùa của Tần Cảnh Diệu hay Hàn Nhậm Bân, giọng anh rất thấp nhưng rất rõ ràng, giống như đang tuyên bố chủ quyền vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!