Sau khi nghe được hai chữ "đồng ý" từ miệng Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác không nói thêm một lời, đạp ga quay đầu xe, đưa cô về nhà tổ nhà họ Phó lấy sổ hộ khẩu rồi lại lập tức quay về lấy chứng minh nhân dân của cô. Đến một ngụm nước cũng không uống, anh lái xe thẳng đến cục dân chính.
Phó Tư Dư cầm sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân trong tay, dọc đường cứ liếc thấy Thẩm Hạo Bác cười mãi. Nụ cười của anh khiến cô bối rối, tim đập loạn nhịp. Cô có cảm giác mình bị lừa, bắt đầu hối hận vì đã quá bốc đồng. Chỉ vì nghe anh nói gia đình cũng đang hối thúc anh kết hôn, sợ người nhà sắp sắp xếp cho anh đi xem mắt người khác, cô chẳng nghĩ ngợi gì mà lập tức đồng ý cưới.
Xe đi được nửa đường, Phó Tư Dư đột nhiên hô lên: "Dừng dừng dừng! Dừng lại chút!"
Thẩm Hạo Bác dừng xe bên lề đường, nghiêng đầu hỏi cô: "Làm sao vậy?"
Phó Tư Dư căng thẳng mím môi, hỏi: "Anh Bác, em… em đột nhiên thấy hơi hối hận. Chúng ta có thể…"
"Có thể."
Phó Tư Dư còn chưa kịp nói hết câu "có thể quay về trước không", thì Thẩm Hạo Bác đã đáp lời.
Anh bình thản dạy dỗ cô: "Làm chuyện gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng. Anh đã nói em phải cân nhắc cho kỹ, em lại bảo không cần nghĩ nữa. Kết hôn là chuyện lớn, cẩn thận trước khi lấy giấy chứng nhận là tốt, chứ đợi lấy xong rồi hối hận thì đã muộn."
Anh quay đầu xe: "Bây giờ chúng ta về nhà, cho nhau thêm thời gian suy nghĩ thật nghiêm túc là có nên đi đăng ký kết hôn hay không."
Thấy anh dứt khoát quay đầu xe như vậy, Phó Tư Dư lại sợ. Sợ nếu anh nghĩ thêm một lát thì sẽ không muốn cưới cô nữa. Cô vội vàng lắc đầu: "Không cần, không cần đâu. Em nghĩ kỹ rồi!"
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: "Vừa nãy em còn nói em hối hận, rõ ràng là em chưa nghĩ kỹ."
"Em nghĩ kỹ rồi mà." Phó Tư Dư kéo cánh tay anh, cố gắng nở một nụ cười thật ngọt ngào: "Đã đến đây rồi thì chúng ta cứ đi thẳng đến cục dân chính đi. Quay về rồi lại phải đi thêm chuyến nữa, mất thời gian lắm."
Thẩm Hạo Bác nói: "Đi thêm một chuyến cũng không sao, quan trọng là phải nghĩ cho rõ."
Anh không ngừng nhấn mạnh cần suy nghĩ cẩn thận, nhưng vào tai Phó Tư Dư lại giống như đang cố gắng khuyên cô từ bỏ việc kết hôn.
Càng như vậy, Phó Tư Dư càng cảm thấy việc cưới anh là có lời. Cô nghi ngờ có khi chính anh mới là người đang muốn đổi ý.
"Em nghĩ rất kỹ rồi! Đi thôi, đi thôi! Làm cho xong sớm đi, còn về báo tin mừng cho người nhà, để các bậc trưởng bối vui lòng nữa."
Thẩm Hạo Bác trầm mặc trong chốc lát, nhìn cô chằm chằm không nói gì.
Tim Phó Tư Dư bắt đầu đánh trống dồn dập.
Xong rồi xong rồi… Anh Bác sẽ không thấy cô phiền quá mà thực sự không muốn cưới cô nữa chứ?
"Anh Bác, lái xe đi mà!"
"Phó Tư Dư."
Đột nhiên anh gọi cả họ tên cô, Phó Tư Dư giật nảy người, ngồi thẳng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt cực kỳ chân thành: "Anh Bác, em nghe đây!"
Thẩm Hạo Bác bị dáng vẻ ngoan ngoãn của cô chọc cười: "Từ đây đến cục dân chính còn năm phút nữa. Trong năm phút này, nếu em lại do dự thêm lần nào nữa, chúng ta lập tức quay về, được không?"
"Được được!" Phó Tư Dư gật đầu lia lịa, cam đoan với anh: "Em sẽ không do dự nữa đâu."
Cô vừa nói dứt lời, xe mới đi được hai phút, cô đã bắt đầu hối hận. Qua cửa kính xe nhìn thấy tòa nhà cục dân chính, lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, không kiềm được mà kêu lên: "Anh… anh Bác, dừng lại chút!"
Giọng Thẩm Hạo Bác lạnh hẳn: "Phó Tư Dư, vừa rồi đã nói thế nào?"
Nếu còn do dự thêm một lần nữa thì sẽ lập tức quay về.
Phó Tư Dư cúi đầu, lí nhí biện bạch: "Không phải em do dự, chỉ là muốn bàn với anh một chuyện."
Ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Hạo Bác dừng lại trên gương mặt cô, giọng bình thản: "Nói đi."
Phó Tư Dư ngập ngừng: "Thì... mấy câu em hỏi anh khi nãy ấy, anh có thể… trả lời lại lần nữa không? Em muốn… ghi âm lại một chút…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!