Chương 25: (Vô Đề)

Chiếc xe rời khỏi nhà tổ nhà họ Phó, quay đầu chạy ngược trở lại. Phó Tư Dư cúi đầu cào cào đầu ngón tay, trong xe yên ắng đến lạ, mấy phút liền chẳng ai mở miệng nói câu nào.

Cô len lén liếc nhìn Thẩm Hạo Bác. Anh mím đôi môi mỏng, gương mặt lạnh lùng nghiêm túc. Phó Tư Dư không nhận ra mu bàn tay đang nắm vô lăng của anh hơi nổi gân xanh, nhìn anh một lúc lâu vẫn không thấy anh có ý định chủ động bàn lại chuyện muốn giải tán mà cô vừa đề cập.

Cô khẽ thở ra một hơi, cong nhẹ khóe môi, cố tỏ ra thoải mái hỏi: "Anh Bác, anh còn nhớ anh nói là muốn bàn bạc trên xe không?"

Thẩm Hạo Bác: "Ừm."

Phó Tư Dư xoa xoa lòng bàn tay lên đùi, thầm nghĩ: "Đừng chỉ "ừm" nữa, nói gì đi chứ."

"Anh Bác, em muốn…"

Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị Thẩm Hạo Bác cắt lời: "Ý em là em không muốn tiếp tục thử hẹn hò với anh nữa à?"

Phó Tư Dư nghe câu này mà thấy lạ lạ, cái gì gọi là không muốn tiếp tục thử hẹn hò? Nói cứ như giữa bọn họ từng thật sự thử tìm hiểu để trở thành người yêu không bằng. Rõ ràng chỉ là phối hợp diễn trò trước mặt phụ huynh hai bên mà thôi.

Cô gật đầu: "Dạ, dù sao ông nội em vẫn giữ tư tưởng của thế hệ trước, cho rằng đi xem mắt là để tiến tới hôn nhân. Ông ấy chắc chắn không thể hiểu nổi chuyện sau khi xem mắt rồi mà còn kéo dài mãi chưa chịu cưới. Nếu em không nói rõ với gia đình là tụi mình đã cắt đứt rồi, ông ấy vẫn sẽ tiếp tục giục cưới không ngừng."

Thẩm Hạo Bác đáp: "Lo lắng của ông cụ anh hiểu được. Ông ấy sợ anh ở bên em lâu, ăn sạch sẽ rồi cuối cùng lại không cưới, em sẽ chịu thiệt nên không muốn anh cứ kéo dài như vậy."

Phó Tư Dư: "…"

Tuy đúng là ông nội cô có ý đó thật nhưng cái cụm từ ăn sạch sẽ này khiến người ta lúng túng quá nhỉ?!

Cô ho nhẹ một tiếng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: "Vâng, tư tưởng của ông nội em khá là bảo thủ."

Thẩm Hạo Bác: "Thế em có từng nghĩ đến việc nếu nói với gia đình là chúng ta đã chia tay thì sau đó sẽ xảy ra chuyện gì không?"

Phó Tư Dư lắc đầu: "Em chưa nghĩ tới."

Cô chỉ biết là chuyện này không thể tiếp tục giấu giếm được nữa, ông nội cô nhất định sẽ thúc cưới.

Thẩm Hạo Bác tấp xe vào lề, ngả người tựa vào ghế, tư thế lười nhác nhưng ánh mắt thì rõ ràng đang nghiêm túc phân tích những rắc rối mà cô sắp phải đối mặt.

"Ông cụ đã lớn tuổi lại còn mắc bệnh, ông ấy muốn sớm sắp xếp xong chuyện hôn nhân đại sự cho mấy anh em nhà em. Anh với em mới xem mắt được hơn hai tháng mà ông cụ đã thấy như vậy là quá lâu, chờ không nổi nữa rồi. Ông ấy chỉ cho chúng ta hai lựa chọn: hoặc là cưới, hoặc là chia tay. Nếu chọn chia tay, ông sẽ nhanh chóng sắp xếp cuộc xem mắt tiếp theo cho em, và chưa đến hai tháng sẽ lại giục cưới.

Một người đàn ông mà em chỉ mới quen chưa đầy hai tháng, em dám lấy anh ta sao?"

Phó Tư Dư lắc đầu.

Hai tháng là quá ngắn, hoàn toàn không thể hiểu rõ sở thích tính cách của một người đàn ông, càng không thể biết có hợp nhau hay không.

Bàn tay đang siết chặt của Thẩm Hạo Bác hơi nới lỏng, sắc mặt có phần đắc ý nhưng giọng điệu lại làm ra vẻ vô tư: "Anh là người nhìn em lớn lên từ nhỏ, cho dù em bằng lòng thì anh, anh họ cả của em, anh Diệu và anh Bân của em cũng không yên tâm giao em cho một người đàn ông chỉ mới quen chưa tới hai tháng."

Anh nói ra câu đó hoàn toàn như một người anh tốt đang thật lòng nghĩ cho em gái. Phó Tư Dư nghe vậy trong lòng không khỏi cảm thấy có phần ỷ lại với anh, cơ thể cũng hơi nghiêng về phía anh.

"Vậy anh Bác, bây giờ em phải làm sao đây…" Cô mím môi, vẻ mặt bối rối.

Bệnh tình của ông nội không thể để bị kích động. Ba cô, chú hai cô và mấy ông anh họ nữa thì người thì đánh bài, người thì bao nuôi ngôi sao, còn suốt ngày giục ông cụ chia tài sản. Ông cụ đã mệt lòng đến vậy rồi, cô thật sự không muốn vì chuyện của mình mà khiến ông nội lo nghĩ thêm.

Thẩm Hạo Bác nhìn cô ngửa mặt lên, ánh mắt đầy tin tưởng dựa dẫm vào anh, trong lòng chợt dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp. Anh nhẹ giọng nói: "Lấy anh là lựa chọn tốt nhất cho em."

Phó Tư Dư tròn mắt kinh ngạc: "Chúng ta kết hôn á?"

Thẩm Hạo Bác không hề khiêm tốn: "Anh là cháu rể mà ông cụ hài lòng nhất. Lời ông ấy nói hôm nay chính là muốn anh sớm thể hiện thái độ, kết hôn với em."

Phó Tư Dư ngây người mấy giây, hé môi nhìn anh, không biết nên đáp thế nào.

"Em thấy thế nào?" Thẩm Hạo Bác hỏi. Trên gương mặt luôn điềm tĩnh của anh hiếm khi có nét căng thẳng thoáng qua khó phát giác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!