Chương 23: (Vô Đề)

Phó Tư Dư vẫn tự siết cổ mình, cứ lăn qua lăn lại trên giường, không hiểu nổi vì sao rõ ràng cô đang nhắn với Hứa An An và Kiều Viện mà cuối cùng lại thành ra gửi nhầm vào nhóm có bốn ông anh.

Cô nghĩ khéo mình giống như lời Kiều Viện và Hứa An An nói, đu cặp Gia Mộc nhiều quá đâm ra đầu óc không còn minh mẫn, tự suy diễn linh tinh rồi.

Gần đây Phó Tư Dư thường xuyên thức đêm xem mấy đoạn ngọt ngào của cặp Gia Mộc đến nửa đêm, thiếu ngủ trầm trọng, quả thật nên đi ngủ bù. Đầu óc cô lú đến mức cả tên nhóm cũng không nhìn rõ được nữa rồi.

Nhóm chat năm người vẫn còn đang náo loạn, chỉ mấy phút thôi mà tin nhắn đã vượt mốc 99+. Không cần đoán cũng biết là anh Diệu và anh Bân đang ráo riết tra hỏi "ai là người bóc nho" kia.

Phó Tư Dư không còn dũng khí nào để vào nhóm đối mặt với cảnh tượng quê muốn độn thổ khiến mình chết trong lòng một ít đó, cũng không nghĩ ra được lý do nào để chối rằng mình không phải đứa ảo tưởng đành buông xuôi vứt điện thoại sang một bên, quyết định giả chết đến cùng, nằm yên chịu trận.

Cô nhắm mắt lại, vừa xấu hổ vừa hối hận, lăn qua lăn lại trên giường mãi mới ngủ thiếp đi.

Sáu giờ sáng hôm sau, Phó Tư Dư tỉnh dậy. Cô chỉ ngủ được hơn năm tiếng, đầu óc vẫn còn mơ hồ nhưng cũng không thể ngủ tiếp được. Hễ nghĩ đến chuyện xảy ra đêm qua là mặt cô lại đỏ bừng.

Phó Tư Dư nằm đờ đẫn trên giường đến tận bảy giờ rưỡi mới dậy rửa mặt, trang điểm, chuẩn bị quay về nhà chính.

Nghĩ đến chuyện tối qua, Phó Tư Dư cảm thấy mình đang không được tỉnh táo cho lắm, chẳng dám tự lái xe nên ôm theo một thùng nho xuống lầu rồi gọi taxi.

Hơn mười giờ, xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Phó. Cô ôm thùng nho từ cốp xe bước xuống, lảo đảo đi vào trong sân. Dì Điền đang tưới hoa ngoài vườn, vừa thấy cô ôm một thùng lớn như vậy thì lập tức buông bình tưới, chạy vội đến: "Tiểu Dư về rồi à."

Phó Tư Dư không có tinh thần, khẽ "vâng" một tiếng, ngẩng đầu chào dì Điền: "Chào buổi sáng, dì Điền."

"Cháu đang ôm cái gì vậy, cái thùng to thế này, có nặng không?" Dì Điền vươn tay, gương mặt đầy vẻ xót xa: "Mệt rồi phải không, mau đưa cho dì, để dì xách cho."

Phó Tư Dư lắc đầu: "Không cần đâu ạ, cháu xách được. Đây là nho người ta tặng, cháu mang về cho ông nội, lát nữa dì cũng nếm thử đi, ngon lắm ạ."

Năm nay dì Điền đã ngoài sáu mươi, bà ấy làm việc ở nhà họ Phó nhiều năm, là người nhìn Phó Tư Dư lớn lên, biết cô tốt bụng, luôn sợ mấy dì lớn tuổi như bà ấy bị đau lưng, có việc nặng cũng không để họ động tay vào. Dì Điền cười nói: "Được, nho mà Tiểu Dư nhà ta mang về chắc chắn ngọt hơn nho thường rồi. Ông cụ đang đợi cháu trong phòng khách đấy, mau vào trò chuyện với ông đi.

Thùng này cứ để đây, dì sẽ gọi người khác mang lên."

Đúng lúc tài xế trong nhà lái xe về, thấy Phó Tư Dư đang ôm thùng, tài xế mau chóng xuống xe nhận lấy thùng nho.

"Tiểu Dư, hôm nay cháu về kiểu gì thế không thấy xe cháu đâu cả?"

Phó Tư Dư đáp: "Cháu bắt taxi về ạ."

Đang nói chuyện, ông nội đẩy xe lăn từ trong nhà ra, đứng trước cửa mỉm cười nhìn cô: "Tiểu Ngũ."

"Ông ơi!" Phó Tư Dư nở nụ cười, chạy tới chỗ ông nội.

"Ôi chao, ôi chao, chạy chậm thôi kẻo ngã."

Phó Tư Dư khoác tay ông cụ, nghiêng đầu nũng nịu: "Chào buổi sáng ạ!"

Ông cụ Phó cười sảng khoái, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, bắt chước giọng điệu của cô: "Dạo này cháu thế nào á?"

"Cháu ổn lắm ông ui."

"Công việc thì sao? Có vất vả không?"

Phó Tư Dư lắc đầu: "Không đâu ạ."

"Ừ, không vất vả là tốt rồi. À này, sao bạn trai cháu không đi cùng?"

Phó Tư Dư sặc nước miếng, biết ông nội đang nhắc tới Thẩm Hạo Bác. Nhớ lại chuyện tối hôm qua, mặt cô bắt đầu ửng hồng, cô cúi đầu đáp: "Anh ấy bận ạ."

Dì Điền đứng bên thấy cô đỏ mặt, tưởng là do tình cảm với Thẩm Hạo Bác tốt nên vừa nghe ông cụ nhắc tới đã ngại ngùng, bà ấy mỉm cười gật gù đầy vui mừng.

Mắt ông cụ không tốt nên không nhìn thấy Phó Tư Dư đỏ mặt, nắm tay cô chậm rãi xoay người: "Vào trong ngồi đi, vào phòng ông, ông có chuyện muốn nói với cháu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!