Chương 20: (Vô Đề)

Sáng sớm, khi bị  đồng hồ báo thức gọi dậy, Phó Tư Dư chỉ có một cảm giác duy nhất, đó là mệt lả.

Vì chuyện "háo sắc" xảy ra trong lúc trò chuyện với Thẩm Hạo Bác tối qua, cô lại mất ngủ đến tận khuya.

Đã ba đêm liên tiếp không ngủ ngon, đầu óc Phó Tư Dư bắt đầu căng lên như bị kim châm dày đặc. Vừa bước xuống giường, cô đã cảm thấy chân bủn rủn, bước đi không vững.

Phó Tư Dư day trán, cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy được nữa. Điều cô cần lúc này là ngủ đủ giấc chứ không phải cố gắng lê cái thân xác rệu rã đi làm.

Một trong những lý do giúp Phó Tư Dư có động lực đi làm là có cơ hội trực tiếp đẩy thuyền couple Từ Gia Dịch và Mục Phù. Nhưng với tình trạng này thì cơ thể của cô sắp chịu không nổi nữa rồi, mà cô còn chưa được thấy Từ Gia Dịch và Mục Phù công khai yêu đương nữa! Muốn ăn cơm chó thì phải có sức khỏe tốt, sống đủ lâu mới có cơ hội chứng kiến kết quả ngọt ngào như mơ đó.

Phó Tư Dư lại nằm xuống giường, nheo mắt mò mẫm điện thoại định xin nghỉ một ngày. Nhưng đúng lúc này, cô chợt nhớ ra hôm qua mình chưa kịp trao đổi phương thức liên lạc với trưởng nhóm Hà.

Nhưng Nhạc Mạn là người bên phòng nhân sự, chắc xin nghỉ thông qua cô ấy cũng được nhỉ?

May mà hôm qua cô đã kịp kết bạn WeChat với Nhạc Mạn.

Phó Tư Dư mở danh bạ, tìm tên Nhạc Mạn rồi gửi tin nhắn cho cô ấy.

Phó Tư Dư: [Chị Nhạc Mạn dễ thương ơi, hôm nay tôi muốn xin nghỉ một ngày nhưng không có cách nào liên lạc với trưởng nhóm Hà, cô có thể giúp tôi nhắn lại với chị ấy không?]

Bây giờ vẫn chưa đến giờ làm việc, có lẽ Nhạc Mạn đang chuẩn bị đi làm hoặc đang trên đường đến công ty, chưa kịp xem điện thoại. Phó Tư Dư chờ mấy phút vẫn chưa thấy cô ấy trả lời, mí mắt cũng không chịu nổi nữa nên dần khép lại, rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Điện thoại bên gối rung mấy lần cũng không thể đánh thức Phó Tư Dư dậy.

Một lúc sau, chuông điện thoại vang lên.

Phó Tư Dư đang mơ màng ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng chuông. Cô không thèm nhìn màn hình điện thoại xem là ai gọi, vừa ấn nút bắt máy đã đặt điện thoại bên tai, phát cáu với người gọi điện cho mình.

"Ồn chết đi được, còn để người ta ngủ không hả?"

Nói xong, cô dứt khoát ném điện thoại qua một bên, trùm chăn tiếp tục ngủ.

Sau đó điện thoại không còn reo nữa. Phó Tư Dư ngủ một mạch đến tận khi tự nhiên tỉnh dậy, mở điện thoại ra thì đã thấy hơn hai giờ rưỡi chiều.

Trong bụng rỗng không, nhưng cô vẫn không có ý định rời giường.

Phó Tư Dư xoay người, nằm nghiêng chơi điện thoại, vừa mở WeChat ra đã thấy hàng loạt tin nhắn chưa đọc.

Cô lướt mắt nhìn từ trên xuống, thấy cả Thẩm Hạo Bác cũng nhắn tin bèn nhấn vào ảnh đại diện của anh.

Thẩm Hạo Bác: [Sao lại xin nghỉ? Không khỏe à?]

Thẩm Hạo Bác: [Ngủ đi, khi nào dậy thì gọi lại cho anh.]

Khi nào dậy thì gọi lại cho anh?

Nghĩa là anh đã gọi cho cô à?

Phó Tư Dư mở nhật ký cuộc gọi, ngay ở đầu danh sách chính là cuộc gọi từ Thẩm Hạo Bác, thậm chí còn hiển thị cô đã nghe máy.

Cô nhớ mang máng lúc cô nửa mê nửa tỉnh hình như có ai cứ gọi điện đến, cô bắt máy xong còn nổi cáu với người đó.

Đừng nói người đó là Thẩm Hạo Bác đấy nhé?

Phó Tư Dư tiếp tục lướt xuống dưới, phát hiện hôm nay ngoài ba cuộc gọi từ Thẩm Hạo Bác ra thì trong danh sách cuộc gọi nhỡ còn có hai cuộc từ Nhạc Mạn. Mà hai cuộc của Nhạc Mạn hiển thị chưa kết nối, vậy nên người bị cô cáu gắt lúc nghe máy không ai khác ngoài Thẩm Hạo Bác rồi.

Có lẽ là Nhạc Mạn đã nói với anh chuyện cô xin nghỉ phép mà không nêu lý do, anh nhắn tin hỏi thì cô không trả lời nên mới gọi điện đến.

Mặc dù không nhớ rõ mình đã nói gì nhưng cô biết chắc giọng điệu lúc đó của mình rất tệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!