Phó Tư Dư trơ mắt nhìn Thẩm Hạo Bác đi đến trước cánh cửa nhà bên, cúi đầu nhập mật khẩu rồi đẩy cửa ra, đi vào nhà. Cuối cùng, cánh cửa đóng lại "cạch" một tiếng.
Phó Tư Dư đứng trước cửa thang máy, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt của căn hộ bên cạnh, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Thẩm Hạo Bác ở cạnh nhà cô!
Thẩm Hạo Bác ở ngay cạnh nhà cô!
Sao lại trùng hợp thế chứ?
Nhưng nghĩ lại thì căn hộ cô đang ở là của Thẩm Hạo Bác, anh lại giàu có như vậy nên mua hai căn hộ cùng tầng rồi ở một căn, bỏ trống một căn là chuyện bình thường, thế nên hiện tại hai người họ trở thành hàng xóm cũng không phải chuyện trùng hợp.
Nếu Thẩm Hạo Bác nói anh ở ngay căn bên cạnh trước khi Phó Tư Dư dọn vào thì chắc chắn cô sẽ không đồng ý chuyển đến đây sống, bởi cô không thể tưởng tượng cảnh mình trở thành hàng xóm với Thẩm Hạo Bác, cảnh hai người dù ngẩng đầu hay cúi đầu cũng vẫn nhìn thấy nhau.
Tuy nhiên giờ cô đã chuyển đồ đạc tới đây, hơn nữa sau thời gian ở chung hôm nay, Phó Tư Dư lại thấy có vẻ như anh cũng không đáng sợ đến vậy, cô đánh anh hai cái mà anh cũng không nói gì.
Đằng nào cũng đã dọn nhà rồi, cô lại rất thích căn nhà này, vậy nên cứ sống ở đây thôi, Thẩm Hạo Bác cũng không ăn thịt cô được.
Phó Tư Dư về phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hẳn là căn nhà này của Thẩm Hạo Bác được quét dọn định kỳ nên rất sạch sẽ, không cần cô phải thuê nhân viên vệ sinh đến quét dọn nữa, chỉ cần sắp xếp quần áo, giày dép, túi xách và đồ dùng sinh hoạt mà cô mang tới đây hôm nay là được.
Trước khi làm những việc này, Phó Tư Dư lên mạng đặt mua mấy hộp sữa chua uống, kem và một ít trái cây. Hiện tại cô đang nhạt miệng, không muốn ăn cơm, chỉ muốn ăn mấy món mát lạnh, ngon miệng.
Dọn xong thì đồ ăn cô đặt cũng tới, Phó Tư Dư bỏ đồ vào tủ lạnh, nằm trên sô pha ăn kem và một ít trái cây, sau đó tiếp tục nằm lướt điện thoại.
Hơn mười giờ, cô mới bò dậy khỏi sô pha, vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa để lên giường chơi điện thoại.
Cô đứng trước cửa phòng tắm, nương ánh đèn từ phòng ngủ, thấy công tắc đèn trên vách tường rồi duỗi tay ấn một cái.
"Tạch" một tiếng.
Đèn phòng tắm vẫn im lìm, không hề có phản ứng gì.
Đèn hỏng rồi sao?
Phó Tư Dư lại ấn công tắc vài lần, chiếc đèn trần trong phòng tắm chỉ sáng lên vài giây rồi lại tắt ngúm.
Tuy thời gian ngắn ngủi nhưng bóng đèn vẫn sáng lên được, chứng tỏ nó không có vấn đề gì, cô đoán có lẽ là vì đường dây bị lỏng ở chỗ nào đó.
Giờ đã muộn, cô là con gái, lại sống một mình nên không tiện gọi người tới sửa. Hơn nữa trong nhà chỉ có mình cô, có thể tắm mà không đóng cửa phòng, dù gì thì đèn phòng ngủ cũng chiếu tới phòng tắm, tạm thời tắm như vậy rồi mai gọi thợ đến sửa sau.
Phó Tư Dư không để ý tới đèn phòng tắm nữa mà c** q**n áo, đứng tắm dưới vòi hoa sen.
Cô mở vòi nước, ngửa đầu nhắm mắt chuẩn bị cho nước xối vào mặt nhưng đợi vài giây mà vòi hoa sen như bị tắc, chỉ có vài giọt nước hiếm hoi chảy xuống mi mắt Phó Tư Dư, làm ướt lông mi của cô.
Vòi hoa sen cũng hỏng.
Mấy thứ chất lượng kém này!
Đèn không sáng, ống nước của vòi hoa sen cũng hỏng, Phó Tư Dư chợt nhớ lại lời Thẩm Hạo Bác nói với cô lúc ở ngoài hành lang, rằng nếu cô cần thì có thể đến tìm anh bất cứ lúc nào. Giờ mới là buổi tối đầu tiên cô ở đây mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, miệng Thẩm Hạo Bác là miệng quạ đen à? Sao nói mấy điều xui xẻo lại linh thế chứ?
Phó Tư Dư hùng hổ mặc quần áo vào rồi lục tìm khắp các ngăn kéo trong nhà một lần, tìm được một thùng dụng cụ, trong đó có đủ mọi dụng cụ như kìm, tua vít,... Cô xách cái thùng đến phòng tắm, tắt nguồn điện trong nhà, bật đèn pin điện thoại lên để chiếu sáng và bắt đầu kiểm tra công tắc đèn.
Sau hơn một tiếng loay hoay, Phó Tư Dư đã sửa được công tắc đèn phòng tắm và chiếc vòi hoa sen bị tắc.
Cô đứng trong phòng tắm sáng ngời nhìn dòng nước ào ào chảy ra từ vòi hoa sen, xoa cái eo đau nhức, bỗng thấy rất tự hào.
Phó Tư Dư mở điện thoại, chụp thùng dụng cụ rồi đăng ảnh lên vòng bạn bè, không đăng kèm bất kỳ lời nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!