Chương 17: (Vô Đề)

Ăn trưa xong, Thẩm Hạo Bác lái xe đưa Phó Tư Dư về nhà cô dọn đồ.

Trong lúc ăn cơm, Phó Tư Dư còn bận tranh cãi về việc là Thẩm Hạo Bác đề nghị muốn kiểm tra eo cô trước hay là cô muốn Thẩm Hạo Bác sờ eo cô.

Bởi vì cô giả đau lừa anh trước, lại đánh anh hai cái nên không khỏi đuối lý, mới tranh luận được vài câu đã thua.

Song, Phó Tư Dư vẫn tức giận, cô cảm thấy rõ ràng là mình không hề có ý gì với Thẩm Hạo Bác nhưng chỉ vì trước đây từng cưỡng hôn anh nên đã trở thành người ngấp nghé "sắc đẹp" của anh, thi thoảng anh lại trêu chọc cô vài câu, hơn nữa cô còn không thể giải thích rõ được.

Phó Tư Dư vừa lên xe là lập tức nhắm mắt ngủ, không để ý tới Thẩm Hạo Bác. Ban đầu là vì cô giận dỗi, cố ý phớt lờ anh, không nói cho anh biết nhà cô ở đâu để xem anh định lái xe đến nhà cô kiểu gì, kết quả là cô bực bội một lát rồi thực sự ngủ thiếp đi.

Xe nhẹ nhàng lăn bánh trên đường, đại học Nam Kinh nằm ở địa thế dựa núi gần sông, phong cảnh xung quanh rất đẹp và yên tĩnh.

Tòa nhà nơi Phó Tư Dư sống nằm ở ngay cạnh đó, chiếc xe rời khỏi khu trung tâm thành phố, càng tới gần đích đến càng cảm nhận rõ nhịp sống nhàn nhã ở nơi đây, cứ như đã tới một thành phố khác.

Thẩm Hạo Bác dừng xe dưới tòa nhà của Phó Tư Dư, nghiêng đầu nhìn cô gái đang ngồi trên ghế phụ. Cô vẫn đang ngủ, tựa đầu vào lưng ghế, đôi môi đỏ hơi hé và hít thở đều đều, có vẻ ngủ rất ngon.

Thẩm Hạo Bác không quấy rầy Phó Tư Dư mà cứ để cô ngủ như vậy. Không biết đã qua bao lâu, một chiếc lá phong bay vào qua cửa sổ, rơi trên mu bàn tay Phó Tư Dư. Tiếp đó, hàng mi của cô khẽ rung, cô chép miệng, điều chỉnh tư thế, quay người về phía Thẩm Hạo Bác rồi chậm rãi mở mắt.

Cô còn chưa tỉnh hẳn, cứ nghĩ đang nằm trên chiếc giường trong nhà nên khi thấy Thẩm Hạo Bác ngồi bên cạnh, cô ngơ ngác hỏi: "Anh Bác, sao anh lại ở đây?"

Thẩm Hạo Bác bình tĩnh hỏi: "Em ngủ ngơ người rồi à?"

"Dạ?" Phó Tư Dư ngồi dậy, xoa cái cổ đau nhức, ý thức dần dần tỉnh táo, nhớ ra Thẩm Hạo Bác đưa cô tới đây chuyển nhà. Cô liếc nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ xe, hỏi: "Tới rồi ạ?"

"Ừ."

"Sao anh biết em sống ở đây?"

Hình như cô chưa từng nói với Thẩm Hạo Bác là mình sống ở đây mà.

Thẩm Hạo Bác mở cửa xuống xe, Phó Tư Dư nhìn anh đi vòng qua đầu xe, dừng lại trước cánh cửa xe bên phải rồi giúp cô mở cửa xe ra, nói khẽ: "Em xuống xe đi."

Phó Tư Dư bước một chân xuống rồi cúi đầu, nghiêng người chuẩn bị xuống xe, không ngờ lại bị đai an toàn kéo về trên ghế.

Cô còn chưa tháo đai an toàn.

Thẩm Hạo Bác cau mày nhìn cô với ánh mắt bất đắc dĩ.

Phó Tư Dư xấu hổ che trán, cởi đai an toàn và bước xuống xe.

Thẩm Hạo Bác không đáp tại sao lại biết cô ở đây, Phó Tư Dư cũng không tiếp tục gặng hỏi. Cô chạy vượt qua anh, vào thang máy và ấn số tầng.

Sau khi vào nhà, Thẩm Hạo Bác ngồi trên sô pha, Phó Tư Dư thì vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc.

Tuy nói là chuyển nhà nhưng vì không cần chuyển nội thất đi nên cũng không có nhiều thứ phải dọn, cô chỉ cần lấy vài bộ quần áo để tắm rửa hằng ngày và đồ dùng tẩy rửa cần thiết, còn những thứ khác có thể mua khi đi dạo phố cuối tuần này.

Nhưng vẫn còn một mặt tường gần như đã bị lấp đầy bởi đủ loại túi mà cô và Thẩm Hạo Bác không thể mang hết đi được.

Túi xách là sở thích trời sinh của phụ nữ.

Quần áo, giày dép đều dễ mua, không cần mang sang chỗ ở mới, còn trong số những chiếc túi xách cô đã sở hữu từ khi trưởng thành tới nay, có rất nhiều chiếc là hàng giới hạn, không còn bán ra nữa, cũng không thể mua được ở trung tâm thương mại nên cô nhất định phải mang chúng theo.

Phó Tư Dư xếp đầy hết bảy, tám cái vali trong nhà nhưng vẫn không đựng hết được. Cuối cùng, cô mệt đến mức ngồi thừ ra trên ghế trong phòng để quần áo.

Thẩm Hạo Bác thấy cô ở trong đó quá lâu, mãi vẫn chưa ra ngoài nên đứng dậy đi đến bên cửa,  nhìn mấy cái vali nằm ngang nằm dọc trên sàn nhà, hỏi: "Có cần anh giúp gì không?"

Phó Tư Dư quay đầu nhìn anh, đáp: "Em không đủ vali."

Thẩm Hạo Bác nói: "Còn gì chưa đựng hết được thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!