Ngày đầu tiên đi làm đã đi muộn, còn bị Thẩm Hạo Bác bắt quả tang, gọi lên văn phòng của anh, đúng là chưa học thành nghề đã ngủm. Vừa rồi chỉ chậm một giây thôi là chuyến thang máy này đã đi, Phó Tư Dư cũng sẽ không chạm mặt Thẩm Hạo Bác, không hiểu cô xui xẻo kiểu gì nữa.
Phó Tư Dư cúi đầu đi theo sau lưng Thẩm Hạo Bác vào trong văn phòng của anh.
Thẩm Hạo Bác ngồi xuống ghế, Phó Tư Dư cúi đầu ủ rũ đứng trước bàn làm việc chờ nghe răn dạy.
Thẩm Hạo Bác ngẩng lên nhìn cô, giọng nói hết sức bình tĩnh: "Em đến muộn."
Không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.
Phó Tư Dư ngoan ngoãn nhận lỗi: "Anh Bác, lần sau em sẽ chú ý."
Lần này cô không dám cam đoan nhất định sẽ không đi muộn về sớm nữa, chỉ nói lần sau sẽ chú ý.
Phó Tư Dư nói dứt lời bèn nhìn trộm biểu cảm của Thẩm Hạo Bác.
"Sáng nay em dậy lúc mấy giờ?" Thẩm Hạo Bác hỏi.
Phó Tư Dư nói: "Bảy giờ mười."
Thực ra giờ dậy này đã là rất sớm so với giờ dậy bình thường của cô, chỉ có điều chỗ ở của cô cách công ty quá xa, ngày đầu tiên đi làm cô không có kinh nghiệm, không biết sẽ tắc đường lâu như vậy.
"Dậy cũng sớm đấy." Thẩm Hạo Bác chủ động vẽ đường cho hươu chạy.
Phó Tư Dư vốn không định biện bạch cho việc mình đi trễ, dù sao không phải chỉ có mình cô mới chịu cảnh tắc đường, tắc thì cả làng đều tắc, đây không phải lý do hợp lý cho việc đi muộn nhưng Thẩm Hạo Bác đã nói vậy rồi, cô lập tức được tiếp thêm sức mạnh.
"Đúng vậy, em dậy sớm mà, hôm qua em về nhà hết một tiếng, sáng nay dậy sớm một tiếng xuất phát, không ngờ đường tắc nặng như vậy."
Thẩm Hạo Bác xuôi theo lý do cô nêu, dung túng nói: "Ừm, là do đường quá tắc, em ở xa, đi muộn là chuyện quá bình thường."
Phó Tư Dư phát ngượng trước thái độ khéo hiểu lòng người của anh, cô cảm thấy giọng điệu của anh như đang dỗ trẻ con vậy.
"Ngày mai em đã biết phải dậy lúc mấy giờ thì có thể đến công ty đúng giờ rồi." Chỉ có điều giờ đó thì hơi bị sớm quá, nếu muốn đi làm đúng giờ thì phải dậy từ sáu giờ.
"Em ăn sáng chưa?" Thẩm Hạo Bác đột nhiên lái sang chuyện khác.
Phó Tư Dư lắc đầu: "Chưa kịp ăn."
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại di động lên, gọi một cú điện thoại.
Phó Tư Dư nghe anh nói với người bên đầu bên kia đem cho mình một suất ăn sáng lên đây.
Anh mua nó cho cô à?
"Anh Bác, anh cũng chưa ăn sáng à?"
Thẩm Hạo Bác nói: "Anh gọi cho em đấy."
Phó Tư Dư nói: "Không cần không cần, sắp tới bữa trưa rồi, em đợi ăn trưa luôn là được, không cần phải ăn sáng nữa."
Thẩm Hạo Bác không nói gì, chỉ nhìn mặt cô, ánh mắt lóe lên đôi chút ý cười khó bề phát hiện ra.
Phó Tư Dư nói xong mới nhận ra mình nói vậy thật không hay, mới ngày đầu tiên đi làm, chẳng những mình đi làm muộn mà còn vừa tới công ty, chưa kịp làm gì đã nghĩ tới chuyện ăn trưa rồi.
Phó Tư Dư mím môi, cảm thấy tốt hơn hết là mình bớt nói lại.
Hiện tại Thẩm Hạo Bác không chỉ là bạn thân của anh họ cô mà nay cô đã vào làm cho tập đoàn Quang Trì, Thẩm Hạo Bác xem như là ông chủ của cô. Ở trước mặt ông chủ mà nhân viên không cố gắng công việc, chỉ nghĩ tới chuyện ăn uống thật sự là điều cực kỳ không có IQ.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Thẩm Hạo Bác gọi đối phương vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!