Họ ăn tối tại một nhà hàng Tây dưới lầu tập đoàn Quang Trì. Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí hài hòa, Thẩm Hạo Bác không nhắc tới chuyện bị cô cưỡng hôn cũng không nhắc lại chuyện bảo Phó Tư Dư đi làm tại tập đoàn Quang Trì.
Phó Tư Dư ăn uống no nê xong thì gọi nhân viên phục vụ tới để tính tiền, nhưng nhân viên phục vụ lại thông báo Thẩm Hạo Bác đã thanh toán xong rồi.
Phó Tư Dư ngẩng đầu lên hỏi: "Chẳng phải đã nói trước là bữa này em mời anh rồi hay sao?"
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: "Anh không quen để phụ nữ phải trả tiền khi đi ăn."
Thế sao ban nãy anh không nói sớm? Còn bảo cô mời anh ăn cơm nữa chứ. Phó Tư Dư cạn lời: "Anh trả tiền thì coi như bữa cơm này là anh mời em mất rồi, vậy còn bữa cơm em nợ anh thì biết làm sao đây?"
Thẩm Hạo Bác đáp: "Vậy lần tới em trả nhé."
Anh nói vậy thì xem ra bữa này coi như uổng công rồi, cuối cùng cô vẫn nợ anh một bữa cơm, lần sau phải mời anh lần nữa.
Phó Tư Dư không muốn có lần sau nữa nên quay qua nói với nhân viên phục vụ: "Phiền cô trả tiền lại cho anh đây, hãy để tôi trả tiền bữa này."
Nhân viên phục vụ sửng sốt, chuyện các khách hàng tranh nhau trả tiền vẫn thường xuyên xảy ra nhưng đây là lần đầu tiên có chuyện đã thanh toán xong rồi còn bắt phải trả lại tiền để thanh toán lại. Nhân viên phục vụ quay qua nhìn Thẩm Hạo Bác, muốn hỏi ý anh.
Thẩm Hạo Bác xua tay, ra hiệu cô ấy không cần phải trả lại tiền.
Nhân viên phục vụ cũng không muốn phiền phức vòng đi vòng về trả lại tiền rồi lại thanh toán lại nên tinh ý đi ra ngoài để hai người họ tự giải quyết với nhau.
"Này, cô đừng đi chứ, cô mà đi thì lần tới anh ấy bắt tôi mời cơm, tôi sẽ bắt vạ cô đó." Phó Tư Dư gọi với theo bóng lưng của nhân viên phục vụ, sốt ruột buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
Sau khi nhận ra mình vừa nói gì, mặt Phó Tư Dư đỏ rần, cô giải thích với Thẩm Hạo Bác: "Chỉ là em không muốn lúc nào cũng mắc nợ anh một bữa cơm thôi."
Thẩm Hạo Bác mỉm cười: "Chỉ là tiền một bữa cơm thôi mà, em trả hay anh trả cũng như nhau, cứ coi như bữa này là em trả đi."
Phó Tư Dư nói: "Coi như bữa này em mời, vậy nghĩa là em không cần mời anh thêm bữa khác nữa đúng không?"
Thẩm Hạo Bác gật đầu.
Bởi vì lần nào cách nghĩ của Thẩm Hạo Bác cũng khác mình, Phó Tư Dư sợ lần sau anh lại lưỡi không xương nhiều đường lắt léo, nói mình vẫn còn nợ anh một bữa cơm nên cô phải xác nhận lại một lần nữa cho chắc chắn: "Ý em là em không còn nợ anh bữa cơm nào nữa, bữa cơm này em mời anh là để xin lỗi cho việc đã cưỡng hôn anh. Anh đã ăn rồi, vậy thì coi như anh đã cho qua, xí xóa chuyện em cưỡng hôn anh rồi đúng không?"
Thẩm Hạo Bác nghe Phó Tư Dư chững chạc đàng hoàng nói ra hai chữ "cưỡng hôn", ánh mắt càng thêm vui vẻ, anh "ừ" một tiếng.
Phó Tư Dư vui mừng quá đỗi, cuối cùng tảng đá lớn đè nặng trong lòng nhiều ngày qua cũng biến mất. Tuy vậy, nhờ kinh nghiệm lần này, cô cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cô cảnh giác cầm điện thoại lên, bật ghi âm, nở nụ cười lấy lòng Thẩm Hạo Bác.
"Anh Bác, anh nói lại lần nữa đi, anh nói vào máy ghi âm nè."
"Nói gì?" Thẩm Hạo Bác hỏi.
"Anh nói kể từ hôm nay, anh sẽ không truy cứu chuyện em cưỡng hôn anh nữa."
Thẩm Hạo Bác nói: "Em cưỡng hôn anh hôm nào nhỉ?"
Phó Tư Dư nói: "Hôm sinh nhật hai mươi mốt tuổi của em đó, anh Bác, anh không mất trí nhớ đấy chứ?"
Thẩm Hạo Bác cười.
Phó Tư Dư thúc giục: "Anh Bác, anh mau nói đi mà."
Phó Tư Dư được gia đình cưng chiều từ nhỏ nên thỉnh thoảng lại vô thức làm nũng trong lúc nói chuyện.
"Được." Khóe môi Thẩm Hạo Bác nở nụ cười cưng chiều, cần cổ hơi nghiêng về phía trước, kề sát vào loa điện thoại của Phó Tư Dư, nói theo ý cô muốn: "Tôi là Thẩm Hạo Bác, tôi xin hứa không để bụng chuyện Phó Tư Dư cưỡng hôn tôi vào ngày sinh nhật hai mươi mốt tuổi của cô ấy, sẽ không tiếp tục truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của cô ấy."
Phó Tư Dư nhận được lời hứa của Thẩm Hạo Bác bèn lấy điện thoại về, mở file ghi âm ra nghe lại một lượt, sau đó phấn khích reo lên đầy trẻ con: "Hì."
Thẩm Hạo Bác chăm chú ngắm nhìn thiếu nữ tràn trề sức sống trước mặt mình, trái tim cũng tươm mật ngọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!