Chương 129: Hết

Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (Hết)

Ngụy Vĩ Thành nhìn biểu cảm của hai vợ chồng ông bà Hứa như sắp đối mặt với kẻ địch một mất một còn, nghĩ đến cảnh ngộ tương lai của Diệp Húc trước mặt ba mẹ vợ, không nhịn được buồn cười: "Cháu đây ạ, chú Hứa nói không sai, tên lưu manh đi cùng Diệp Húc chính là cháu."

Ông Hứa đứng dậy xua tay đuổi Ngụy Vĩ Thành ra ngoài, anh ấy vội vàng nói: "Chú Hứa, chú có thể nghe cháu nói hai câu được không?"

"Mau cút đi."

"An An, cô cho tôi nói vài câu với chú và dì nhé."

Hứa An An không biết Diệp Húc và Ngụy Vĩ Thành muốn làm gì, cô ngăn ba mình lại rồi nói: "Ba đừng kích động, nha sĩ Ngụy không phải bạn trai con."

"Cái gì, cậu ta không phải bạn trai con à?" Ông Hứa nửa tin nửa ngờ: "Cậu ta không phải bạn trai con thì đến đây làm gì?"

Hứa An An ấp úng: "Ba cứ nghe anh ấy nói đã."

Ông Hứa nghe Hứa An An nói Ngụy Vĩ Thành không phải bạn trai cô thì bình tĩnh hơn nhiều, ngồi thẳng lưng trên ghế sô pha: "Cậu nói đi."

Hứa An An chỉ vào ghế sô pha: "Nha sĩ Ngụy, anh ngồi xuống rồi hẵng nói."

Ông Hứa lạnh lùng liếc nhìn Ngụy Vĩ Thành, anh ấy vừa khuỵu gối định ngồi xuống thì ngay lập tức đứng thẳng dậy, giải thích: "Cháu không ngồi đâu, cháu nói xong là đi ngay. Chú Hứa, chú vừa nói cháu là lưu manh, cháu thừa nhận điều đó, quả thực cháu đã từng đánh nhau vì giành bạn gái với người khác. Nhưng Diệp Húc đi cùng cháu không phải là lưu manh, cậu ấy là bạn của cháu, vì giúp cháu nên mới bị cuốn vào cuộc ẩu đả đó.

Cậu ấy là người rất tốt, trọng tình trọng nghĩa, thích giúp đỡ người khác."

Bấy giờ ông Hứa mới vỡ lẽ, Ngụy Vĩ Thành tới đây là vì nói đỡ cho Diệp Húc.

Ông ấy quay đầu hỏi Hứa An An: "Diệp Húc chính là bạn trai con phải không?"

Hứa An An gật đầu: "Vâng ạ."

"Vậy cậu ta đâu, sao cậu ta không đến mà bảo người khác đến đây là có ý gì?"

Hứa An An ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Húc xuất hiện ở cửa, vui mừng chạy tới: "Anh ấy đến rồi ạ!"

Cô chạy đến trước mặt anh, khoác tay anh, trách anh sao đến muộn rồi vỗ nhẹ vào cánh tay anh.

Bà Hứa nhìn thấy Diệp Húc, ánh mắt chợt tỏa sáng, đoạn hỏi: "Cậu là…?"

Bà Hứa chưa từng gặp Diệp Húc.

Hứa An An giới thiệu: "Mẹ, anh ấy là Diệp Húc, bạn trai của con."

Bà Hứa cười gật đầu: "Ôi chao, tốt tốt tốt, rất được, rất được."

Bà ấy quay đầu vỗ vai ông Hứa: "Chàng thanh niên đó trông được mà."

"Được cái gì mà được, đây chính là tên lưu manh mà tôi từng kể với bà đó."

Bà Hứa hoàn toàn không để ý đến lời ông Hứa, bà ấy nhìn Diệp Húc, luôn miệng khen anh: "Cháu là Diệp Húc à? Dì đã nghe An An kể về cháu từ lâu rồi. Nào nào nào, mau ngồi đi, đừng đứng đó mãi, ngày nào các cháu cũng bận đầu tắp mặt tối, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, phải nghỉ ngơi cho tốt."

Bà ấy liếc nhìn Ngụy Vĩ Thành rồi gọi: "Tiểu Ngụy cũng ngồi đi, các cháu muốn ăn trái cây gì, dì đi gọt cho các cháu."

Ngụy Vĩ Thành ngẩn tò te, tại sao thái độ của bà Hứa thay đổi nhanh thế này, nhớ lúc nãy một mình anh ấy vào cửa, bà Hứa đâu nhiệt tình như vậy.

Bà Hứa bưng một đĩa trái cây ra khỏi bếp, Ngụy Vĩ Thành và Diệp Húc ngồi đối diện với ông Hứa để tiếp nhận thẩm phán, còn Hứa An An và bà Hứa ngồi trò chuyện ở bên cạnh.

"Mẹ, con tinh mắt lắm đúng không?"

Bà Hứa cười tít mắt: "Con gái của mẹ thì phải tinh mắt rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!