Chương 127: (Vô Đề)

Ngoại truyện: Hứa An An và Diệp Húc (10)

Khi Diệp Húc gọi lại cho Hứa An An thì phát hiện cô đã chặn số điện thoại của mình nên anh không gọi được.

WeChat cũng bị chặn, không thể gửi tin nhắn được nữa.

Có vẻ như Hứa An An thực sự muốn cắt đứt mọi liên lạc với anh nhưng cuối cùng cô vẫn đi xem phim với anh.

Bởi vì chiều hôm sau, trong lúc cô xuống lầu đi siêu thị mua đồ thì bắt gặp Diệp Húc ở cổng khu dân cư.

Anh bước xuống từ một chiếc xe ô tô, mặc một bộ đồ công sở màu đen, gương mặt điển trai pha lẫn chút bất cần, trên tay ôm một bó hoa hồng rực rỡ, đi về phía cô.

"Cô Hứa An An, tôi có thể mời em đi xem phim không?"

Ánh mắt anh sâu thẳm và đa tình, Hứa An An hoàn toàn không thể cưỡng lại được.

Trước đây cô nghe ba nói kiểu đàn ông như Diệp Húc rất giỏi dụ dỗ các cô gái trẻ, dẻo mồm dẻo miệng biết dỗ ngọt người khác, thời thiếu niên rất ngông cuồng, cô còn không thể tưởng tượng được cảnh anh đánh nhau sẽ như thế nào.

Thoạt nhìn Diệp Húc là một người đàn ông nho nhã, dịu dàng như ngọc. Thế mà giờ đây nhìn anh như biến thành một người khác, Hứa An An đột nhiên có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ngông cuồng của anh.

Hứa An An không nhận hoa ngay, chắp hai tay sau lưng rồi hỏi: "Sao anh biết tôi sống ở khu dân cư này? Đừng nói anh theo dõi tôi về nhà nha?"

Giọng Diệp Húc thoáng ý cười: "Tôi đoán bừa ấy mà."

"Vậy sao anh lại biết tôi sẽ xuống lầu vào giờ này?"

Diệp Húc: "Tôi đến đây từ bảy giờ sáng."

Nói cách khác, anh đã đợi ở đây cả ngày rồi.

Hứa An An ngạc nhiên nhìn anh.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, một lần nữa đưa bó hoa trong tay cho cô: "Có thể nể mặt tôi đợi ở đây từ sáng mà đồng ý không?"

Tim Hứa An An thoáng đập thật mạnh, ôm lấy bó hoa: "Sao anh biết chắc hôm nay tôi sẽ xuống lầu? Lỡ như hôm nay tôi không ra ngoài thì sao?"

Cô thường xuyên ở nhà vào thứ bảy và chủ nhật, có khi không bước chân ra khỏi nhà suốt hai ngày này.

Diệp Húc nói bằng giọng đương nhiên: "Thì ngày nào tôi cũng sẽ đến và đợi, kiểu gì cũng sẽ đợi được đến lúc em ra ngoài."

Cô không thể ở trong nhà mà không ra ngoài mãi được.

Diệp Húc mở cửa bên phía ghế lái phụ, đặt tay lên cửa xe, đưa tay mời cô: "Sao nào, em có thể nể mặt tôi được không?"

Hứa An An nhướng mày mỉm cười, nhấc chân ngồi vào xe.

Diệp Húc vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, sau đó quay người lấy một hộp socola hình trái tim xinh xắn từ ghế sau rồi đưa cho cô.

Hoa và socola là hai món quà không thể thiếu khi hẹn hò, đúng là một tay sát gái lão luyện.

Hứa An An cười hỏi: "Nha sĩ Diệp, giờ anh đã hoàn toàn rũ bỏ lớp ngụy trang sau khi lộ bản chất thật, muốn sống thật với con người của mình hả?"

"Rũ bỏ lớp ngụy trang nào?"

Hứa An An: "Lớp vỏ lịch thiệp nho nhã đó, trước đây anh nhìn cứ như người không vướng bụi trần, vô dục vô cầu."

"Hóa ra trước đây trong mắt em tôi là người như thế, vậy bây giờ thì sao?"

"Bây giờ nhìn anh cứ như một gã đàn ông phong lưu, từng qua lại với rất nhiều cô gái, rất biết cách lấy lòng phụ nữ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!