Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi ăn trưa xong, ông cụ Phó cần phải đi ngủ trưa. Trước khi đi, ông ấy nắm tay Phó Tư Dư ân cần dặn dò, bảo cô hẹn hò với Thẩm Hạo Bác cho tử tế vào.

Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên lớn lên cùng nhau, ông cụ coi như cũng tận mắt thấy Thẩm Hạo Bác trưởng thành. Ông ấy rất thích nhất những chàng trai có tính cách chín chắn, đời tư kín đáo, không chơi bời lêu lổng bên ngoài giống anh.

Có thể thấy, ông cụ rất hài lòng đối với "cháu rể" Thẩm Hạo Bác này.

Gần đây, người của chi hai và chi ba nhà họ Phó liên tục gây ra những chuyện làm ông cụ tức giận. Vất vả lắm mới biết chuyện Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang "hẹn hò" nên ông cụ rất vui, Phó Tư Dư không đành lòng để ông ấy thất vọng. Cô không giải thích mối quan hệ giữa mình và Thẩm Hạo Bác, ông cụ nói gì cô cũng ngoan ngoãn gật đầu, ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng lại thầm căm hận Thẩm Hạo Bác, nghĩ bụng anh quá trơ trẽn, đã hai mươi mấy tuổi đầu mà vẫn trả đũa cô chỉ vì chuyện nhỏ nhặt ấy.

Vừa ra khỏi phòng ngủ của ông cụ, Phó Tư Dư lập tức thay đổi sắc mặt, đi thẳng về phía trước, không thèm nhìn Thẩm Hạo Bác đang đi theo sau.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn, vạt váy chỉ dài đến trên đầu gối, đôi chân thon dài trắng nõn, cân đối và mịn màng lõa lồ bên ngoài. Lúc cô sải bước, vạt váy cứ đung đưa qua lại không ngừng.

Thẩm Hạo Bác liếc nhìn cẳng chân của cô, thong thả đi phía sau cô.

Xe đỗ bên ngoài cửa nhà họ Phó, Phó Tư Dư đi đến trước cửa xe, trong bụng chất chứa vô số lời muốn nói. Cô vốn định lái xe đi luôn nhưng ngẫm lại vẫn không thể nuốt trôi cục tức này, bèn quay người lườm Thẩm Hạo Bác đang đứng cách đó không xa: "Anh..."

Phó Tư Dư mới nói được một chữ, song khi nhìn khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng của Thẩm Hạo Bác thì khựng lại. Cô chợt nhớ ra điều gì đó, giọng điệu dịu đi phần nào nhưng vẫn tỏ rõ thái độ tức giận của mình: "Anh không có gì muốn giải thích với em sao?"

Thẩm Hạo Bác biết rõ còn cố hỏi: "Em muốn nghe gì?"

"Anh bày ra chuyện này mà còn hỏi ngược lại em hả? Có phải chính anh đã mách ông nội chuyện em đu idol không?"

"Ừ, anh mách đấy."

Thẩm Hạo Bác trả lời nhanh chóng và thẳng thắn, như thể việc anh nói với ông cụ Phó chuyện cô theo đuổi thần tượng không phải là mách lẻo sau lưng, mà là đang thay trời hành đạo vậy.

Phó Tư Dư tức đến mức run tay, có vô vàn lời muốn mắng anh tuôn ra trong đầu nhưng cuối cùng cô chỉ thốt ra được bốn chữ đầy oán hận và tủi thân: "Anh thật quá đáng."

Tuy giận thì giận nhưng cô vẫn kính sợ anh lắm. Hình tượng Thẩm Hạo Bác không thể chống đối trong lòng cô bấy lâu nay đang dần tan vỡ.

Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào gò má ửng đỏ của cô, chợt cong môi, tiếng cười bật ra khỏi cổ họng: "Mới đó mà đã bảo anh quá đáng rồi hả?"

Anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ sau này anh định làm chuyện quá đáng hơn sao?

Phó Tư Dư trợn mắt, tức giận trừng anh.

Quả nhiên anh đang trả đũa cô, cố ý nói với ông nội rằng cô suốt ngày chỉ biết đu idol, không chịu làm việc đàng hoàng để ông nội giao cô cho anh quản lý, nhờ vậy anh có thể dễ dàng bắt nạt trả thù cô.

Phó Tư Dư cắn môi, thái độ dịu đi nhiều: "Anh Bác, em biết hôm qua em nói với anh như vậy là không đúng, em không nên nhắc đến tuổi tác để đả kích lòng tự trọng của anh. Sau này em sẽ không nói đùa như vậy nữa, anh rộng lượng bỏ qua cho em nhé."

Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: "Anh không hề bị đả kích vì tuổi tác của mình."

Thôi đi, đừng giả bộ nữa, chỉ vì hôm qua cô châm chọc tuổi tác của anh mà anh muốn ăn tươi nuốt sống cô luôn rồi, vậy mà còn mạnh miệng nói lòng tự trọng không bị đả kích.

"Vậy tại sao anh lại muốn em đi làm ở công ty của anh? Chẳng lẽ không phải anh vì giận em, muốn em đến đó để dễ bề bưng trà rót nước, trút giận hay sao?"

"Em biết bưng trà rót nước không?"

"Chuyện đơn giản như bưng trà rót nước ai mà chẳng biết làm, anh coi thường em thế?" Phó Tư Dư nhẹ nhàng nâng cằm, giọng nói đầy vẻ không phục.

Thẩm Hạo Bác cười khẽ: "Nếu em thích bưng trà rót nước cho anh thì không phải không được."

"..."

Ai mà thích bưng trà rót nước cho anh, anh bị khùng à?

"Em chẳng thèm nhé."

Phó Tư Dư nhận ra Thẩm Hạo Bác rất hay xuyên tạc ý của cô, vậy nên cô phải nói thẳng thắn suy nghĩ của mình, nghĩ gì nói nấy, không được vòng vo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!