Tháng bảy ở Nam Kinh, vào lúc 10 giờ rưỡi sáng, mặt đất đã trở nên khô ráo sau trận mưa như trút nước lúc nửa đêm về sáng, nhiệt độ không khí cao hơn hôm qua mấy độ. Những áng mây trắng lững lờ trôi, gió nhẹ lay cuốn theo hơi nóng oi ả, hanh khô của thời tiết về đây.
Tại khách sạn quốc tế Anh Quan, ánh nắng rạng rỡ xuyên qua rèm cửa, chiếu sáng cả căn phòng.
Tiếng chuông điện thoại réo rắt reo lên, Phó Tư Dư đang ngủ say thì bị đánh thức, bèn vừa nhắm mắt vừa giơ tay mò mẫm lung tung bên cạnh gối đầu để tìm điện thoại.
Tần Xu đang ngồi trên sô pha lướt Weibo, nghe thấy tiếng sột soạt ở trên giường thì ngẩng đầu nhìn Phó Tư Dư.
"Cậu dậy rồi à? Cậu còn nhớ tối qua cậu đã làm gì không?" Tần Xu nhẹ nhàng nâng giọng, giọng điệu pha lẫn sự cấp bách vì tò mò muốn hóng hớt chuyện gì đó.
Phó Tư Dư mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, ngay sau đó cô giật mình thon thót khi đối diện với ánh mắt đầy thích thú của Tần Xu. Cô bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, hỏi lại theo lời cô ấy: "Tối qua tớ đã làm chuyện gì kỳ quặc lắm à? Chẳng lẽ tớ đã làm điên làm khùng trong lúc say?"
Hôm qua là sinh nhật 21 tuổi của Phó Tư Dư. Buổi tối, anh họ Phó Tư Nghiên của cô tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nho nhỏ cho Phó Tư Dư tại khách sạn. Khách mời không chỉ có bạn thân Tần Xu của cô mà còn có mấy người bạn chơi thân từ thuở nhỏ của anh họ, thường xuyên đến nhà họ Phó chơi nên cũng được coi như tận mắt thấy cô trưởng thành, vẫn coi cô là em gái trong nhà.
Hôm nay không có sự hiện diện của người ngoài, vừa khéo mấy hôm nữa chính là lễ kết hôn của anh họ Phó Tư Dư, mọi người đồng loạt nâng ly chúc anh họ của cô đám cưới vui vẻ, liên tục cụng ly với Phó Tư Nghiên, thay phiên ra trận muốn chuốc say anh ấy.
Bầu không khí trong phòng VIP ngày càng náo nhiệt, Phó Tư Dư cũng vui lây. Có điều cô không hùa theo mấy người đàn ông kia đi chuốc rượu anh trai mình mà chỉ ngồi trên sô pha, tự rót rượu vang tự nhấm nháp.
Phó Tư Dư là đứa con gái duy nhất trong thế hệ trẻ của nhà họ Phó, từ nhỏ đã thấm nhuần lời dạy dỗ của người lớn trong nhà rằng con gái không nên uống rượu, bản thân cô cũng không mấy hứng thú với rượu bia nên lớn chừng này rồi mà chưa từng nếm một giọt rượu nào, chỉ nghe người khác mô tả rượu vừa đắng vừa cay.
Phó Tư Dư bưng ly rượu lên thử nhấp một ngụm, vị của nó ngọt không khác gì nước trái cây, ngon đến bất ngờ. Thế là cô uống một mạch thêm mấy ly nữa, sau đó không tài nào nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì, chỉ loáng thoáng nhớ là tối qua men say dâng lên khiến mình rất hưng phấn.
Vì say rượu và thức đêm nên giờ đầu Phó Tư Dư vẫn nặng trịch. Khi cô cầm điện thoại lên thì tiếng chuông đã tắt, cô cúi đầu xem thông báo trên điện thoại, thấy là mẹ mình gọi tới.
Tần Xu chống cằm quan sát Phó Tư Dư, thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, hiển nhiên là không nhớ được hành động vĩ đại của mình đêm qua. Cô ấy cười híp mắt, nói: "Thực ra nó không đến nỗi kỳ quặc, cũng không phải làm khùng làm điên trong lúc say, chẳng qua là rất dũng mãnh."
Nếu không phải say rượu nổi điên thì chắc mình không làm chuyện gì mất mặt đâu nhỉ. Phó Tư Dư tự hiểu rằng Tần Xu khen mình "dũng mãnh" ý là khen tửu lượng của mình cao, vì vậy cô chỉ thở phào nhẹ nhõm rồi lơ đễnh hỏi: "Cậu bảo tớ rất dũng mãnh nghĩa là sao?"
Tần Xu nhướng mày, giải thích ngắn gọn: "Đè Thẩm Hạo Bác xuống sô pha rồi cưỡng hôn con nhà người ta, cậu nói xem có dũng mãnh không?"
Phó Tư Dư: "…"
Phó Tư Dư nghe như sét đánh ngang tai, chưa kịp hoàn hồn sau cơn bàng hoàng, Tần Xu lại nhẹ nhàng chém thêm một nhát "ngọt lịm": "Cậu còn cắn rách môi Thẩm Hạo Bác nữa kìa, cậu nói xem có dũng mãnh không?"
Phó Tư Dư: "…"
Tần Xu kể lại chuyện đêm qua một cách sinh động cho Phó Tư Dư nghe. Tối qua là lần đầu Phó Tư Dư uống rượu nên không có kinh nghiệm, không biết men rượu sẽ phát huy tác dụng chậm nên cứ nốc hết ly này tới ly khác. Lúc đó Tần Xu thấy vẻ mặt của cô vẫn bình thường nên lầm tưởng tửu lượng của cô rất cao, vì vậy không khuyên cô.
Khi ấy Tần Xu chỉ lo nghịch điện thoại nên không biết Thẩm Hạo Bác ngồi vào bên cạnh Phó Tư Dư tự khi nào. Trong phòng VIP bật nhạc nên rất ồn, Tần Xu không nghe rõ Thẩm Hạo Bác đã nói gì với Phó Tư Dư, có lẽ là khuyên cô đừng uống rượu nữa.
Ai mà ngờ, Phó Tư Dư đột ngột xoay người, nhanh chóng đè Thẩm Hạo Bác xuống sô pha rồi hôn lên môi anh.
"Cậu biết cảnh tượng đó chấn động cỡ nào không?"
Đè Thẩm Hạo Bác xuống sô pha rồi cưỡng hôn? Đã thế còn cắn rách môi người ta nữa ư?
Không cần nghĩ cũng biết cảnh tượng đó rúng động cỡ nào. Giờ đây Phó Tư Dư chỉ muốn chết quách đi cho xong.
Thẩm Hạo Bác là người thừa kế của nhà họ Thẩm, cũng là một trong những người bạn chơi thân từ thuở nhỏ của Phó Tư Nghiên. Phó Tư Dư khá thân thiết với mấy người anh em chí cốt của anh họ mình nhưng chỉ riêng Thẩm Hạo Bác là không tài nào thân thiết nổi. Chắc vì từ nhỏ anh đã được ông cụ nhà họ Thẩm đích thân nuôi dạy, lại tiếp quản tập đoàn Quang Trì từ sớm nên tính cách của anh khá lạnh lùng và nghiêm túc, rất ít khi cười dù là trong những cuộc liên hoan bạn bè riêng tư, cả người toát lên khí chất lạnh lùng xa cách.
Mỗi lần Phó Tư Dư cười tủm tỉm trò chuyện với người khác, vô tình liếc sang Thẩm Hạo Bác thì đều thấy anh mím môi, mặt bí xị như thể chê cô quá ồn ào, không kiên nhẫn với cô.
Phó Tư Dư cảm thấy ánh mắt Thẩm Hạo Bác rất uy nghiêm, trầm lắng. Từ nhỏ cô đã sợ anh nên không dám chủ động bắt chuyện với anh, chỉ cần trốn được thì sẽ tránh mặt anh, cố gắng để hai bên không nhìn vào mắt nhau.
Không ngờ khi say rượu cô lại điên cuồng đến thế, run rủi thế nào mà lại cưỡng hôn Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư suy sụp ngồi trên giường, khóc không ra nước mắt, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn Tần Xu, giãy dụa trước khi chết: "Cậu nói dối phải không? Cậu đang giỡn với tớ phải không?"
Sao cô dám đè Thẩm Hạo Bác xuống sô pha cưỡng hôn chứ? Dù cô có ý đồ đó thì cũng không có can đảm làm! Người nọ là Thẩm Hạo Bác, là người mà cô có vô tình gặp riêng anh thì cũng sẽ tìm cách đi đường vòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!