Edit, Beta: Rum.
Nhìn đi, Trần Lộ Chu, xem mày đã gây ra họa gì kìa.
Trong giây phút ấy, nhờ cậu mà Từ Chi biết thế nào gọi là tự nhiên.
Tiếng người trong quán nướng ồn ào. Bên tai Từ Chi tràn ngập tiếng chai bia va chạm, xen lẫn tiếng trò chuyện khoe khoang giữa bạn bè còn lớn hơn cả tiếng bước chân, đều là mấy lời khoe mẽ như "trong thành phố một căn nhà, vùng ngoại ô một căn nhà".
Trần Lộ Chu đứng đó, dường như không cùng thế giới với những người đang nhậu nhẹt, dáng vẻ lúc cười rộ lên như cây thông trong rừng phủ đầy sương mai, mầm non đâm chồi, cũng mang theo sức sống tràn trề.
Từ Chi nhớ đến một câu thoại.
"Sự hèn nhát giam cầm linh hồn của con người, hy vọng có thể khiến bạn được tự do."
Mặc dù không thể phủ nhận rằng cậu rất biết cách đâm chọt người khác, nhưng cậu thực sự khiến người ta ôm ấp đầy hy vọng.
Chỉ là không dễ lừa gạt.
Từ Chi lặng lẽ thu điện thoại về, cầm lấy viên kẹo, cố ý tránh đi chỗ cậu đang cầm, "… Học sinh học nghệ thuật các cậu đúng là lãng phí giấy, một gói giấy kia chỉ có hai cậu dùng thôi đấy."
Trần Lộ Chu mỉm cười, cũng không thèm phủ nhận: "Còn ăn nữa không?"
Từ Chi bóc giấy gói kẹo ra, bỏ vào trong miệng, lắc đầu.
Vì thế, cậu không thèm khách khí gõ ngón tay lên mặt bàn quầy lễ tân, "Vậy cậu thanh toán đi."
Dù đã thống nhất trước là Từ Chi mời, nhưng chị nhân viên thu ngân trước quầy không biết đầu đuôi sự việc, nhìn cậu nói với giọng điệu ăn cơm mềm kia, không thể tin được mở to mắt.
Trần Lộ Chu nói xong thì xoay người rời đi, Từ Chi thấy cậu đi về phía bên kia, tùy ý ném gói giấy lên bàn, cũng không nghe rõ là đang nói gì, chỉ loáng thoáng nghe thấy cậu mắng Chu Ngưỡng Khởi, "Tiết kiệm chút đi anh trai, nếu không được thì bảo bố cậu trồng cây cho người ta đi." Nói rồi cầm lấy chiếc áo khoác không biết cởi ra rồi vắt trên ghế từ khi nào, bước ra ngoài cửa.
Nghe nói Chu Ngưỡng Khởi đã học lại một năm, chắc là lớn hơn cậu, tiếng "anh trai" này gọi cũng không sai, nhưng nghe thế nào cũng thấy ẩn chứa sự châm chọc trong đó.
Chu Ngưỡng Khởi xù lông, "Đệch, cậu nhìn xem trước mặt cậu là cái gì đi kìa, người không biết còn tưởng rằng cậu làm gì đó không đứng đắn đấy!"
"..…"
Từ Chi trả tiền xong, cũng đi ra ngoài, đúng lúc này, điện thoại có âm báo tin nhắn Wechat từ lão Từ.
Quang Tễ là một bác sĩ tốt: [Bà ngoại con bảo buổi tối con nhớ mang chuột đất nướng về?]
Hoa sơn chi không muốn nở: [??]
Hoa sơn chi không muốn nở: [Bố dùng dấu hỏi có phải là cũng cảm thấy cái đó rất khó bắt đúng không?]
Quang Tễ là một bác sĩ tốt: [À, là khoai lang nướng (1). Con đã ăn tối chưa? Khoảng khi nào thì về?]
(1) Khoai lang nướng và chuột đất nướng có cách đọc và viết gần giống nhau.
Hoa sơn chi không muốn nở: [Thái Thái còn đang ăn khuya, con cũng không biết đến mấy giờ nữa.]
Quang Tễ là một bác sĩ tốt: [Vậy thì thôi, bố khóa cửa đây, tối nay con ngủ ở nhà Thái Thái đi nhé. Nhanh mang khoai lang nướng về cho bà ngoại là được.]
Hoa sơn chi không muốn nở: […. Đừng mà, bố, tối nay Thái Thái chưa chắc có thể về nhà được đâu.]
Từ Chi gửi một tấm ảnh buổi chiều Oánh Oánh đã nhuộm tóc qua.
Một lúc lâu sau, Lão Từ trả lời: [Sẽ cao đấy.]
Từ Quang Tễ quen dùng Wubi gõ chữ, thường gõ sai chính tả, Từ Chi rất hiểu bố mình: [Đúng thế, Thái Thái rất biết "chơi" phải không ạ?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!