Rạp chiếu phim Bác Hối nằm giữa trung tâm thành phố, tấc đất tấc vàng, người ra vào xem phim mỗi ngày lên đến hàng triệu. Từ Chi và Thái Oánh Oánh gặp phải Địch Tiêu và bạn gái của cậu ta trong dòng người đông đúc này. Bạn gái cậu ta trưởng thành hơn so với độ tuổi của các cô, mặc váy ngắn, chân dài eo thon, Sài Tinh Tinh trông còn đẹp hơn trong hình nhiều.
Sài Tinh Tinh ôm hai bịch bắp rang bơ, nhận lấy vé xem phim Địch Tiêu đưa cho, hai người họ nhìn nhau cười một cái rồi đi đến cổng soát vé. Quả thật Địch Tiêu rất đẹp trai, nếu không thì Thái Oánh Oánh cũng không nhớ mãi không quên như bây giờ.
Thứ vốn vất vả che giấu an toàn, này lại bị lấy ra nhai lại. Giờ phút này trong lòng Thái Oánh Oánh sóng cuộn biển ngầm, thế nên cô ấy nhìn bóng lưng của tuấn nam mỹ nữ kia, cắn răng nghiến lợi nói với Từ Chi: "Từ Chi, tớ nghĩ xong rồi, tớ muốn học lại thi vào Khánh đại."
Hai người soát vé xong rồi đi vào, trong tay Từ Chi cũng cầm hai bịch bắp rang, nhưng đã ăn gần hết. Cô liếc nhìn hai người kia và nói: "Bọn họ đăng ký vào Khánh đại hả?"
"Ngành kiến trúc của Khánh đại, Sài Tinh Tinh thì tớ không biết, nghe nói là được đặc cách xét tuyển, hình như cô ta là người dân tộc thiểu số, được cộng thêm điểm gì ý."
"Thêm được mấy điểm thôi." Từ Chi cũng bất ngờ, tưởng rằng không có nhiều người giống như Trần Lộ Chu, bèn hỏi, "Nhưng mà cậu muốn thi ngành kiến trúc ư? Điểm của Khánh đại không thấp đâu, nghe nói sang năm đổi mới giáo dục, có thể sẽ không còn thi môn tự chọn nữa, tổng điểm vẫn là 750. Tớ đoán ít nhất Khánh đại cũng phải lấy 620, ngành kiến trúc thì sẽ cao điểm hơn đấy."
Thái Oánh Oánh: "Nghĩa là thế nào?"
Phòng Vip nằm trên tầng ba, bọn cô theo sự hướng dẫn của nhân viên lên đến tận nơi, Từ Chi vừa đi vừa giải thích, "Là thế này, bây giờ chúng ta thi bốn môn đúng không, cùng lắm cậu chỉ được mất 130 điểm, tức trung bình mỗi môn chỉ bị trừ đi khoảng 30 điểm? Ngữ Văn, Toán, Tiếng Anh thì không sao, nhưng môn tổng hợp được 270 điểm cậu biết là khái niệm gì không?"
"Thế thì tương đương với Hóa Sinh phải được 90 điểm? Ôi vãi, đây là số điểm mà con người có thể thi được sao?" Thái Oánh Oánh bỗng cảm thấy Từ Chi trở nên cao lớn, nội tâm chấn động, "Trời ơi, vậy thì Chi tổng, cậu trâu quá, môn tổng hợp đạt 273 điểm."
Chủ yếu là Từ Chi bị môn tự chọn kéo chân sau. Thực ra tự chọn chính là môn tặng điểm, các học bá thi được 700 điểm trở lên hầu hết đều được tròn 60 điểm môn tự chọn, cô chỉ có 56 điểm, chứ nếu không được 742 điểm, đăng ký vào ngành kiến trúc của đại học A sẽ ổn thỏa hơn, không cần phải ngày ngày lo lắng mình sẽ bị điều chỉnh nữa.
Vì trò chuyện quá sôi nổi nên lúc này bọn cô không phát hiện ra rằng phòng Vip này khá xa, còn phải đi lên bằng thang máy. Từ Chi nghe Thái Oánh Oánh nói thế bèn lắc đầu, ban đầu cô cũng cảm thấy bản thân mình lợi hại, sau này phát hiện núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn. Cô cảm thấy điểm môn tổng hợp của Trần Lộ Chu chắc chắn sẽ cao hơn cô, với số điểm của cậu, chắc môn tổng hợp có thể đạt tới 280 điểm, "Tóm lại chính là như thế, tớ thật sự ủng hộ cậu thi vào Khánh đại."
"Ôi, thôi đi, tớ bắt đầu học lại từ nhỏ cũng không thi được thành tích như thế. Haizzz, vẫn là Địch Tiêu lợi hại, yêu đương mà vẫn học tốt…" Thái Oánh Oánh bỗng nhiên ngừng phê bình. Trùng hợp hai người họ đã đi vào rạp chiếu phim, cô ấy nhìn xung quanh một vòng, "Không có ai hết à? Nhưng sao không giống rạp chiếu phim tư nhân mà tớ tưởng tượng nhỉ, tớ cứ tưởng là phòng riêng chứ."
Từ Chi cũng nhìn quanh, thấy nó tương tự rạp chiếu phim ở tầng dưới, tuy nhiên thì phòng này nhỏ hơn, đẹp hơn, có thể chứa khoảng hai mươi người, có ghế tình nhân và cũng có ghế dành cho một người ngồi. Máy chiếu phim phía sau tỏa ra ánh sáng lặng lẽ, giống như mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.
Vị trí của hai bọn cô ở chính giữa, là khu vực xem tốt nhất. Mỗi lần Từ Chi mua vé xem phim trên Meituan, hệ thống sẽ tự động giới thiệu chỗ trống ở khu vực xem tốt nhất, luôn ở hai vị trí này.
"Sao tớ cứ có cảm giác như bị người ta bao hết ấy." Thái Oánh Oánh ngồi xuống, nhìn toàn bộ những chiếc ghế được trang hoàng lộng lẫy ở rạp chiếu phim và ly cà phê nóng bên cạnh, nhất thời phát hiện ra có điều không ổn, ánh mắt không chịu để yên nhìn xung quanh, cố gắng tìm ra dấu vết, "Tớ thật sự may mắn như thế sao? Trúng giải nhất à?"
Từ Chi liếc nhìn thời gian, phim điện ảnh sắp chiếu rồi, cả rạp vẫn không có người, hoang mang hỏi cô ấy, "Có phải lão Thái lại mua hàng cao cấp gì không? Hồi trước bố cậu mua cái ghế sô pha kia còn đưa cho cậu vé đi spa cao cấp một lần còn gì?"
"Đừng nhắc tới spa cao cấp đó nữa." Ánh đèn trong rạp chiếu phim tối sầm lại, ánh sáng trên màn hình chiếu vào khuôn mặt của hai người, đang chiếu đoạn giới thiệu phim. Lúc này Thái Oánh Oánh mới khó khăn nói với cô, "Tớ mặt dày nói cho cậu biết, chỉ là một người mù xoa bóp thôi, nhưng kệ đi, vẫn rất thoải mái. Lão Thái tới đó một lần rồi làm thẻ luôn, nên đây chính là không buôn bán không gian dối, là dây chuyền tiêu thụ. Hơn nữa, trên thế giới này nào có bữa trưa miễn phí chứ."
Nói xong, Thái Oánh Oánh lại lấy điện thoại ra nhìn, cảnh giác bảo: "Đừng nói là cho chúng ta xem rồi bắt trả tiền đấy nhé."
Vừa dứt lời, khúc mở đầu kinh điển của phim điện ảnh vang lên, Từ Chi thở dài, lười biếng chuyển tầm mắt lên màn ảnh, nói: "Thôi, tới cũng đã tới rồi, ở đây trải qua sinh nhật với tớ đi."
Từ Chi là người Trung Quốc điển bình, tuân theo sự tôn trọng hòa bình của người Trung Quốc và truyền thống tốt đẹp của Phật giáo — "Tới cũng đã tới rồi, năm cũ đã qua, mọi người đã chết, vẫn là một đứa trẻ, hôm nay là sinh nhật tôi."
Cái chính là cô rất muốn xem bộ phim này, là một bộ phim điện ảnh của Mỹ, nói về một cậu bé bị cha mẹ bỏ rơi đưa vào cô nhi viện vì khuôn mặt bị khiếm khuyết. Có thể nói cậu ấy là đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời nhất trong cô nhi viện, nhưng vì khuôn mặt xấu xí nên không có gia đình nào muốn nhận làm con nuôi, viện trưởng của cô nhi viện lại rất thích cậu, thương cậu.
Tuy nhiên mỗi lần có gia đình đến hỏi chuyện nhận con nuôi thì thông tin của cậu luôn được đặt ở cuối cùng, mãi sau này mới có người đàn ông độc thân đồng ý nhận nuôi cậu, nhưng không biết rằng, món quà của số mệnh đã được định giá từ lâu.
…..
Bởi vì bộ phim chứa đầy sự u ám và hèn hạ của nhân tính con người, tác phẩm của đạo diễn này luôn khiêu chiến điểm nóng của xã hội mà không hề e sợ, danh tiếng bị chia ra làm hai phe, đã bị chìm trong làn sóng dư luận một thời gian dài. Chính vì vậy, trong nước có rất ít lịch chiếu, toàn bộ thành phố Khánh Nghi chỉ có một hai rạp chiếu phim xếp lịch phim này, hơn nữa đều chiếu vào lúc nửa đêm vắng người.
Nhưng mà cô vẫn rất thích đạo diễn này, luôn cảm thấy đạo diễn Kartu mang đầy trong mình tính thách thức nhân tính, nhất định là một con người có câu chuyện riêng.
Cho nên khi biết vé xem phim Thái Oánh Oánh đưa lại là bộ phim này, có thể nói cô khá vui sướng, thậm chí cô còn không nghĩ tại sao lại trùng hợp như thế, chỉ cảm thấy đầu năm lên núi coi bói là chính xác, bói mệnh nói không sai, năm nay cô khá may mắn.
"Máy tính xách tay buổi sáng của lão Từ và bộ phim này, cái nào bất ngờ hơn?" Thái Oánh Oánh hỏi cô.
Từ Chi hiếm khi mỉm cười, ánh sáng màn hình rơi vào trong mắt cô, ánh mắt dịu dàng giống như có nước đang chuyển động, "Máy tính xách tay ấy lão Từ mua từ lâu rồi, giấu đông giấu tây, tớ đã sớm đoán được. Nhưng cái này thì hoàn toàn không ngờ đến, địa vị của Kartu trong lòng tớ đứng sau lão Từ. Tớ cứ tưởng năm nay không có cơ hội xem bộ phim này nữa chứ, phim của ông ấy rất dễ bị cấm."
Từ Chi đút cho cô ấy ăn một miếng bắp rang bơ, như thể đang trấn an, "Yên tâm đi, nếu như lát nữa phải trả tiền, tớ mời cậu được chưa, trải qua sinh nhật với tớ đi nào."
Thái Oánh Oánh lầm bầm hai câu: "Tiền của cậu thì không phải là tiền chắc, tiền của cậu cũng không phải tự dưng mà có, hơn nữa lần này lão Từ bị người ta lừa mất nhiều tiền như thế…. Hầy, ông ấy tầm thường như vậy, chắc sẽ nghĩ quẩn thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!