Nếu không phải là lỗ tai cậu đỏ như nhỏ máu, khi ấy Từ Chi cúi đầu nhìn gương mặt sạch sẽ lạnh lùng này của cậu, cùng với đôi mắt trắng đen rõ ràng, vẫn như thường lệ, vẫn là dáng vẻ vô lại đẹp trai, hung hãn, là một con chó bất cần đời.
"Có cánh hoa nhài rơi trên miệng cậu." Từ Chi cúi xuống ôm mặt cậu, nói như vậy.
Trần Lộ Chu không trả lời cô, tầm mắt khẽ dừng lại trên đôi môi của Từ Chi. Đôi môi nhỏ nhắn xinh xắn, đường nét rõ ràng, giống như cánh hoa hồng đầy đặn lộng lẫy, chưa cần hôn cậu đã biết là rất mềm rồi. Nói như thế nào đây, cậu nhớ lại hồi năm lớp 11, Chu Ngưỡng Khởi đã yêu một cô gái cùng lớp nghệ thuật, vào tối hôm đó liền hôn nhau. Trên đường tan học, Chu Ngưỡng Khởi hưng phấn lải nhải suốt cả dọc đường, nói trái tim con gái cứng bao nhiêu thì miệng mềm bấy nhiêu, giống như viên kẹo đường vậy, hôn có cảm giác mềm mại ngọt ngào. Cậu hỏi có phải Chu Ngưỡng Khởi rất thích cô gái đó không, Chu Ngưỡng Khởi nói là không phải, chỉ là tò mò khi hôn sẽ có cảm giác gì.
Cậu cảm thấy Từ Chi cũng là tò mò, không biết chừng đã âm thầm thảo luận với Thái Oánh Oánh về cảm giác khi hôn môi với con trai. Cô vẫn luôn tò mò một cách thái quá mà.
Trần Lộ Chu chưa từng hôn ai bao giờ. Cho nên chỉ có mình cậu biết lúc này tim cậu đập điên cuồng đến mức nào, từng chút một, mãnh liệt và kích thích đập vào lồng ngực trống rỗng hoang vu, tiếng vang lại nhiệt liệt chưa từng có.
Cậu cũng nghĩ đến việc ỡm ờ, bất tri bất giác, dù là hời hợt khẽ chạm phải, cậu luôn cho rằng mình theo chủ nghĩa lãng mạn, chú trọng bầu không khí, cho nên lúc này, ngọn cờ của chủ nghĩa lý tưởng vẫn chiếm thế thượng phong. Cậu hơi nghiêng đầu tránh đi.
Trần Lộ Chu không nhìn cô, cũng không đẩy cô ra, bàn tay còn đang đỡ hờ lấy eo cô, để mặc cho cô ưỡn người và phả hơi thở nóng lên người mình, ánh mắt không được tự nhiên nhìn sang nơi khác, "Trời mưa rồi."
Từ Chi ngẩng đầu, thấy trời mưa thật, hạt mưa to chừng hạt đậu rơi xuống mặt, một giọt nước bất ngờ rơi trên môi cô, cảm giác lạnh giá đột nhiên khiến cô cúi đầu, hạt mưa đầy đặn mượt mà trên môi cô bất chợt rơi xuống, mang theo nhiệt độ của làn da, nhỏ xuống gương mặt lạnh lùng sạch sẽ của cậu.
Được rồi.
Đây cũng coi như là một nụ hôn.
Từ Chi kêu lên, bận rộn đứng dậy rời khỏi người cậu, người đi tới nhà vệ sinh ngày càng nhiều hơn, có lẽ mọi người chuẩn bị ra về. Từ Chi im lặng quay người rời đi, Trần Lộ Chu cứ nhìn theo bóng lưng gầy nhỏ của cô, đút tay vào túi chậm chạp đi phía sau. Dương Nhất Cảnh đột nhiên xông tới, chạy thẳng về phía Trần Lộ Chu.
"Lộ Thảo, có thể thêm Wechat không?"
Trần Lộ Chu đáp ừ, đành phải dừng lại, lấy điện thoại ra cho Dương Nhất Cảnh quét mã, sau đó nhìn về hướng kia, Từ Chi đã đi theo mấy người lên xe.
Tối hôm đó, Dương Nhất Cảnh đăng tin lên vòng bạn bè cảm ơn Đài Truyền hình đã chiêu đãi.
Dương Nhất Cảnh: "Hôm nay rất hân hạnh được quen biết với nhiều người bạn, cũng cảm ơn nhóm anh chị nhân viên công tác đã chăm sóc chúng em, quá trình ghi hình rất vui vẻ, nhìn nhóm học bá nói chuyện rất thú vị. Ngoài ra, tôi còn quen biết được với một người cực kỳ tốt, cực kỳ đẹp trai…. chính là Trần Lộ Chu. Thực ra tôi luôn ngưỡng mộ tên tuổi cậu ấy đã lâu, tổng điểm các môn bắt buộc đạt 713 điểm, Tiên Thảo của trường Nhất Trung thành phố quả là danh bất hư truyền."
Có lẽ Từ Chi không thèm nhìn mà đã bấm like, kết quả nhìn thấy phía dưới nhắc đến tên Trần Lộ Chu, cô lại hủy like đi. Trùng hợp là lúc ấy Trần Lộ Chu cũng đang lướt vòng bạn bè, đã nhìn thấy nút like đó, rồi lại bị người ta hủy bỏ.
Trần Lộ Chu thở dài, cậu làm mất lòng người ta mất rồi.
Từ sau đêm hôm đó, hai người đã không gặp nhau một thời gian. Rồi Trần Lộ Chu nghĩ lại, cậu không tiếp xúc nhiều với Từ Chi, nếu như không chủ động đi tìm đối phương thì sẽ rất khó vô tình gặp được.
Thế nên, có một hôm khi đánh bóng cùng Chu Ngưỡng Khởi, cả sân bóng rổ đầy những người đàn ông mồ hôi đầm đìa không để ý đến hình tượng, chỉ có mình Trần Lộ Chu mặc chiếc áo phông trắng bên trong áo bóng rổ màu đỏ, giữa trán cũng buộc một sợi dây buộc tóc màu đen chói lọi, để lộ cánh tay gầy guộc. Cậu ngồi trên miếng đệm dưới bảng bóng rổ lơ đãng thay giày, cúi đầu thuận miệng hỏi Chu Ngưỡng Khởi một câu: "Dạo này cậu không liên lạc với Thái Oánh Oánh sao?"
Chu Ngưỡng Khởi đang làm nóng người, đập bóng "bịch bịch bịch", chạy hai ba bước nhảy lên tung bóng vào rổ rồi mới thong thả nói với cậu: "Từ Chi không kể gì với cậu sao? Thái Oánh Oánh đi du lịch với cô ấy rồi."
Trần Lộ Chu thay giày đá bóng xong, đứng lên, thờ ơ duỗi người hai cái, "Đi đâu?"
Chu Ngưỡng Khởi khó hiểu nhìn cậu, "Núi Trường Bạch, nói là đi ngắm hồ bầu trời. Nhưng mà cậu làm sao thế, dù Từ Chi không nói cho cậu biết cô ấy đi du lịch thì vẫn nhìn thấy trên vòng bạn bè được mà, hôm qua cô ấy mới đăng tấm ảnh chụp bầu trời xong. Thứ đó không phải ai đi cũng nhìn thấy được đâu."
Núi Trường Bạch:
Trần Lộ Chu cúi người cầm lấy chiếc điện thoại bị bỏ lại trên đệm, mở Wechat lên xem, không có gì cả, trống rỗng…. Vòng bạn bè chỉ hiện thị ba ngày gần đây nhất.
Hay lắm, cậu lại bị kéo ra ngoài rồi.
Chu Ngưỡng Khởi vừa tới gần đã nhìn thấy vòng bạn bè vắng vẻ, thầm nói kỳ lạ, chẳng lẽ xóa rồi? Sau đó lấy điện thoại của mình ra xem, vẫn còn ở đây mà, cậu ta khẽ giật mình nói với Trần Lộ Chu: "** má, cô ấy chặn cậu à? Hai người cãi nhau?"
Trần Lộ Chu lười giải thích với cậu ta, mà chuyện này cũng không có cách nào giải thích được. Chẳng lẽ nói là cậu không cho hôn, rồi cô tức giận? Thế nên chỉ có thể ậm ừ đáp một tiếng, sau đó cầm lấy điện thoại của Chu Ngưỡng Khởi lướt chín tấm ảnh của Từ Chi, kết quả phát hiện Đàm Tư cũng tới đó, thảo nào mấy ngày nay trên lầu không có động tĩnh gì.
Chu Ngưỡng Khởi thấy sắc mặt cậu ảm đạm, khóe miệng lạnh lùng mím chặn, bèn giải thích, "Tôi hỏi rồi, là lớp bọn họ tổ chức đi du lịch tốt nghiệp."
Trần Lộ Chu nói, "Phùng Cận cũng chui vào lớp bọn họ?"
"Tình cờ con chó kia cũng đang muốn đi, nghe nói lớp họ muốn đi tới núi Trường Bạch thì mặt dày nói muốn làm nhiếp ảnh gia miễn phí cho họ. Thái Oánh Oánh không nói hai lời kéo cậu ta vào trong nhóm luôn, bây giờ nhiếp ảnh gia đi đâu cũng đều có bàn tay vàng cả, nếu cậu không gây gổ với cô ấy, chắc lần này người được đi theo chính là cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!