"Đoàng đoàng đoàng — "
Trên bầu trời đêm, hình ảnh rực rỡ giống như những vì sao bị vô số những viên đạn lao ra trong màn đêm đánh vỡ. Phốt pho lan ra tứ phía, bùng cháy mạnh mẽ trong không khí và cũng thiếu đốt trái tim của những thiếu niên này. Dường như bọn họ đã nhìn thấy bình minh sớm, nhìn thấy tiền đồ gấm hoa, bọn họ giấu đi sự rụt rè của mình, cho nên cả đêm hôm đó bị chiếm trọn bởi nhiệt huyết những thiếu niên không biết trời cao đất dày này.
Bọn họ muốn lật đổ đêm tối, mang ánh sáng lên….
"Khoa Thần, Lộ Thảo, một người là thủ khoa của tỉnh, một người là thủ khoa các môn thi bắt buộc, mẹ nó thật trâu bò!"
"Chúng ta đều là những quả chuông cô độc hành tẩu, nhưng chúng ta cũng muốn gõ vang tiếng chuông hy vọng!" Có người nói.
"Bạn ơi, chú ý bản quyền, đây là sáng tác của Lộ Thảo đấy." Có người nhớ dai nhắc nhở.
Từ Chi chỉ ngửa đầu nhìn, trong lòng ngơ ngác nghĩ, chúng ta đều là những chiếc lá cây còn non nớt, đá bừa bãi trúng trái táo [1].
[1] Mình không hiểu câu này, nghe nói là xuất phát từ thơ của Neruda nhưng mình không tìm được câu thơ ấy. Theo ý hiểu của mình thì câu này có nghĩa là: may mắn bất ngờ đạt được cái hoàn toàn nằm ngoài khả năng của mình, như kiểu lá cây còn non thì không thể ra quả được ý.
Mà ánh mắt Trần Lộ Chu thì yên lặng nhìn pháo hoa, trong lòng lại nghĩ… Tất cả những việc trước kia coi như xóa bỏ hết, hết thảy những việc từ nay về sau, xem như mới được sinh ra từ hôm nay.
Trong chốc lát, ánh lửa dần dần nguội lạnh, sau đó từ từ tiêu tán, biến mất trong bóng tối, bốn bề lại chìm trong yên tĩnh.
Chỗ này cách nơi liên hoan không xa, nói to một chút là có thể nhận được câu trả lời, nhưng vì phía sau sườn núi là nhà vệ sinh công cộng nên gần như không có người đi tới. Thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng bước chân sột soạt, cũng có tiếng người chạy vội từ nhà vệ sinh trở về. Hoàn toàn không biết là có hai người đang trốn phía sau bức tường.
Khoảnh khắc pháo hoa nổ, Trần Lộ Chu không nghe thấy Từ Chi nói gì, nhưng cậu nhìn thấy khẩu hình miệng của Từ Chi, ghép chung lại với nhau để tìm được một đáp án hợp lý.
"Bởi vì chủ tịch trường là mẹ của tôi?" Một tay Trần Lộ Chu chống phía sau, trong không khí nồng nặc mùi pháo khói. Cậu lại mắc chứng bệnh sạch sẽ, nghiêng đầu che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen trong veo, và chút cảm giác "không dễ lừa" thuộc về riêng cậu, nhìn cô chăm chú hỏi, "Có ý gì?"
"… Không nghe thấy thì thôi." Từ Chi thở dài, chuyển chủ đề, "Tổng điểm các môn thi bắt buộc của cậu cao nhất toàn tỉnh thật sao?"
Trần Lộ Chu chậm rãi thu hồi tầm mắt, chờ bớt mùi rồi mới thả tay áo xuống, không yên tâm chống tay ra phía sau, "Không rõ lắm, Lý Khoa bảo là thầy Tưởng nói vậy."
"Là người bị tình nghi ra đề thi đại học đó?"
Cậu cười, kêu oan thay Tưởng Thường Vĩ, "Cậu thi không tốt ư? Cứ gọi thầy ấy như vậy làm gì. Con người thầy Tưởng rất tốt, học tiết của ông ấy cũng rất thú vị, không phải là một giáo viên bảo thủ đâu."
"Ờ, xin lỗi." Từ Chi lập tức xin lỗi mà không có chút thành ý nào.
Khóe miệng Trần Lộ Chu co giật, "Thôi bỏ đi, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao bố cậu lại nói cậu bằng mặt không bằng lòng giỏi nhất rồi, con người cậu nhìn vẻ bề ngoài thì có vẻ biết điều."
Sau này Trần Lộ Chu mới phát hiện bản thân sai hoàn toàn, có một số người, vẻ bề ngoài cũng không trung thực.
Bầu trời sau trận pháo hoa khó tránh khỏi hơi ảm đạm. Trần Lộ Chu liếc cô một cái, chống người bằng một tay, tay còn lại lấy từ trong túi quần thể thao ra một chai Budweiser, lắc lư nó trước mặt cô, "Uống không?"
Từ Chi bỗng nghiêng người sang, "Vẫn còn sao?"
Hai người bất ngờ đối mặt, đôi mắt thâm thúy của Trần Lộ Chu giờ phút này nhàn nhạt nhìn cô và nói: "Tôi trông cả buổi tối, có thể mất được ư?"
Lúc sau cậu nhét thẳng vào trong túi quần áo thể thao, bởi vì khi kéo khóa sẽ phồng lên rõ ràng, chắc chắn sẽ có người đi qua xin xỏ nên cả buổi tối cậu đều không kéo khóa áo, cứ để nó lỏng lẻo rũ xuống hai bên, không nhìn ra được. Nhưng cậu đoán chắc là chai rượu này hơi nặng, nửa bên vai của cậu bị ê ẩm, khuỷu tay cũng không giơ lên nổi, hơn nữa bộ quần áo thể thao cũng bị biến dạng, cộng với việc chai rượu này lấy từ trong tủ lạnh ra, khiến túi ướt nhẹp, bây giờ còn tỏa ra hơi lạnh, coi như bộ quần áo này của cậu đi tong rồi.
Ánh trăng dường như đã bị pháo hoa đốt cháy, ánh sáng rực rỡ và hơi ấm còn dư lại rơi xuống đầu hai người họ, thật nóng.
Lúc ấy bọn họ ngồi khoanh chân xếp bằng, Từ Chi vừa đưa một tay ra đã bị cậu né tránh. Trần Lộ Chu vốn đã cao, tay còn dài hơn, hơi nâng tay là Từ Chi hoàn toàn không thể với tới, chỉ có thể nhìn bằng ánh mắt mong mỏi. Cô đang nghĩ xem có nên bất chợt đứng lên cướp hay không, nhưng hiển nhiên là con chó Trần Lộ Chu này rất cảnh giác, cô hơi cử động là ánh mắt kia cũng quét tới, mảy may không hề cho cô bất kỳ cơ hội đánh lén nào.
"Muốn uống không?" Tay Trần Lộ Chu giơ lên thật cao, tay áo thể thao rộng thùng thình hạ xuống, để lộ một khoảng cánh tay sạch sẽ có lực, gân xanh nổi lên, giống như triền núi màu xanh nhấp nhô, có cảm giác đáng sợ rõ ràng. Đôi mắt thâm thúy dưới vành mũ thẳng tắp sắc bén, "Lúc nãy nói cái gì?"
Đôi mắt ấy đẹp như tranh vẽ, trong lòng như có sóng biển vỗ vào bờ, Từ Chi nghĩ bụng, quả thật là không dễ lừa.
Cô thở dài: "Tôi nói là, bởi vì Trần Lộ Chu cậu là con chó."
Cậu vô cùng xảo trá, cầm chai Budweiser với tư thế "ép vua ra lệnh cho chư hầu", đầu óc chuyển động nhanh đến mức không cần đếm kỹ, vẫn giơ tay lên cao, lãnh đạm nhìn cô, "Chín chữ, lúc nãy cậu chỉ nói bảy chữ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!