Chương 45: Hệ thống mồi chài, từ chi

Mọi người giải tán, chỉ còn Trần Lộ Chu vẫn ngồi một chỗ.

"Uống rượu không? Không uống tôi lấy đi đây."

Không đủ rượu, có người qua đây thấy trên bàn Trần Lộ Chu còn một chai chưa mở, muốn lấy đi.

Không đợi cậu lên tiếng, anh trai béo bên cạnh đã bóc hạt dẻ cười, xen vào nói qua loa, "Rượu này hình như là của cô gái trường Duệ Quân, cô ấy còn chưa uống, các cậu cứ lấy đi."

"Được, lát nữa cậu bảo với cậu ấy nhé." Thái độ cũng vô ích, vì thế người nọ muốn xoay người bỏ đi.

"Đợi một lát, để lại." Trần Lộ Chu nói mà không thèm ngẩng đầu. Cậu cúi đầu trả lời tin nhắn trên điện thoại, vành mũ hạ xuống thấp. Ban đầu bạn học tới lấy rượu không nhận ra cậu, chỉ cảm thấy phong cách ăn mặc của người này giống Trần Lộ Chu, nhưng hình như hôm nay cậu ta không có tới, nên người này im lặng quan sát Trần Lộ Chu một hồi. Anh trai béo mập mạp vẫn bình tĩnh, thong thả lên tiếng nhắc nhở, "Đừng nhìn, là anh cậu đấy."

Trần Lộ Chu lấy lợi thế thẻ căn cước nên đa số lớn hơn các bạn trong lớp, cộng với thành tích trâu bò nên có một vài người bạn trực tiếp gọi cậu là anh. Nhưng tất cả bạn học đều biết Trần Lộ Chu không uống rượu, trai đẹp muốn giữ thể diện và kỷ luật, không hút thuốc không rượu, còn là một quý ông, thế là bắt đầu đùa cợt nói: "Không phải tôi muốn uống đâu, là nhóm con gái không có đủ rượu, ông chủ nói chúng ta quá đông người, rượu tồn trong kho uống hết sạch rồi, bây giờ đang phái người đi mua, phải mất thêm tiền."

Trần Lộ Chu vừa ngẩng đầu lên rời mắt khỏi điện thoại, lộ ra đôi mắt vô vị dưới vành mũ, con ngươi trong đêm tối giống như vừa bị ngâm trong nước, nhìn cậu ta, thờ ơ nói: "Bên này cũng có con gái, cậu bảo lớp trưởng nghĩ cách đi, rượu của cô ấy, cậu đừng động vào."

"Tôi muốn đi tìm lớp trưởng tố cáo, cậu hướng khuỷu tay ra ngoài." Người nọ oai dũng bỏ đi.

Trần Lộ Chu đã quen với việc bị mắng mỗi ngày. Kể từ khi cậu gợi ý chủ nhiệm giáo vụ nên đeo găng tay đấm bốc khi đi tuần tra, mỗi lần đến lớp nghệ thuật, cậu đều có thể nghe thấy tiếng mọi người mắng cậu đủ kiểu. Dù sao có ngày nào cậu làm người đâu, cậu cũng không quan tâm đến ngày cuối cùng này.

Anh béo ở bên cạnh đột nhiên nói sâu xa, gọi biệt danh của cậu, "Thảo à, tôi rất lo lắng thay cậu đấy, chẳng phải cậu sợ nhất là có tin đồn tai tiếng sao?"

Ở trong trường, đúng là Trần Lộ Chu rất biết giữ khoảng cách với nữ sinh, bởi vì vẻ ngoài của cậu, chỉ cần đi bộ với cô gái hơi xinh đẹp một chút là lập tức sẽ có người đồn rằng hai người họ cặp kè với nhau. Hồi cấp hai Trần Lộ Chu đã từng được trải nghiệm, bất kể là trường học nghiêm ngặt đến mức nào, tốc độ truyền tin đồn cũng nhanh đáng kinh ngạc.

Tất cả các bạn học đều biết, nếu không thì lớp trưởng khi nghe thấy người khác trêu ghẹo cũng sẽ không thanh minh nhanh chóng như vừa rồi. Bởi vì con người Trần Lộ Chu rất khó gần, chắc chắn cậu sẽ chủ động giữ khoảng cách với cô ấy. Cho nên anh béo cũng biết được tốc độ xua tan tin đồn của Trần Lộ Chu có thể so sánh với tốc độ bắn của Thần Châu.

Trần Lộ Chu ừ một tiếng, cúi đầu nhắn Wechat cho Từ Chi, "Sau đó thì sao?"

Cr: "Còn không qua đây? Tất cả mọi người giải tán rồi."

Anh béo nhìn xung quanh một vòng, thấy Từ Chi chưa về liền ghé sát vào tai Trần Lộ Chu nói sâu xa: "Cậu mới tới chắc chưa nhìn thấy, cô gái trường Duệ Quân này, cực kỳ xinh đẹp chẳng khác nào nữ sinh ở lớp nghệ thuật trường chúng ta, eo nhỏ chân dài, mà ngực còn rất khủng."

"Cậu nhìn người ta?"

"Chỉ là… Liếc một cái thôi mà." Anh béo chẹp miệng nói, mắt viết chữ chưa thỏa mãn, "Quá là đẹp, không dám nhìn kỹ…." Còn chưa nói xong, cậu ta cảm giác cả người mình đột nhiên rung lên, trong vòng chưa đến hai giây, nhanh như một tia chớp, chiếc ghế đẩu dưới mông bị người ta đánh bay ra nửa mét, "…. Trần Lộ Chu, cậu đạp tôi làm gì?"

Cậu trở lại chỗ ngồi, cúi đầu nhìn điện thoại di dộng, kéo khóa áo thể thao xuống, để lộ áo thun và lồng ngực rộng rãi bằng phẳng bên trong. Hạ vành mũ xuống thấp, nửa gương mặt bị che đậy, loáng thoáng có thể nhìn thấy quai hàm hơi giãn ra, chậm rãi trả lời một câu, "… Ồ, có con chuột, vừa mới chạy vọt qua ghế của cậu."

"Thật sao?" Anh béo nửa tin nửa ngờ.

"… Tôi chưa nói dối bao giờ." Trần Lộ Chu mặt dày nói.

"Đúng vậy, cậu toàn trực tiếp đào hố thôi."

Đột nhiên, điện thoại rung lên. Bên kia nhắn lại.

Từ Chi: "Cậu không thể qua đây sao?"

Cr: "Không phải là tôi không qua được, cậu có tin không, bây giờ tôi vừa đứng lên, chai rượu này của cậu sẽ không giữ được nữa."

Tin nhắn vừa gửi đi, Trần Lộ Chu đã nhìn thấy Từ Chi cất điện thoại chuẩn bị đi tới, thế là khó chịu gửi một tin nhắn khác.

Cr: "Tôi còn không bằng một chai Budweiser phải không? Từ đại kiến trúc sư?"

Từ Chi vừa đi vừa trả lời.

Từ Chi: "Tôi đi xem đã nướng xong chưa, chi bằng cậu tìm ổ khóa rồi khóa mình lại trên ghế đi. Trần đại thi nhân."

Trần Lộ Chu đọc xong tin nhắn, giây tiếp theo, cậu nhìn thấy bước chân Từ Chi chuyển hướng, đi về phía lều vải. Cậu không thể làm gì khác hơn là thở dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!