Trần Lộ Chu không nghe điện thoại, là bởi vì cậu đang bị Chu Ngưỡng Khởi và Thái Oánh Oánh canh giữ, điện thoại cũng bị tịch thu, nói là sợ cậu ghi âm.
Hiếm thấy mấy ngày nay trời không mưa, ban đêm trời trong xanh mát rượi, ba người ngồi trong quán thịt nướng ở ngõ Di Phong, là quán thịt nướng lần đầu tiên Từ Chi mời bọn họ. Trên bàn ăn, thịt với xiên hỗn độn, trước mặt Trần Lộ Chu sạch sẽ, cậu giống như một con chó chỉ biết gặm xương, có lẽ là vừa mới tắm xong, tóc còn chưa kịp sấy đã bị người ta gọi ra.
Trần Lộ Chu mặc một bộ quần áo thể thao màu trắng rộng rãi, kéo khóa lên tận trên đỉnh, đúng lúc che được kín cằm cậu, trên chân là đôi giày thể thao McQueen, tóc nửa ướt nửa khô, khoanh tay lười nhác dựa vào ghế, nghe một hồi cũng không hiểu lý do tại sao Chu Ngưỡng Khởi và Thái Oánh Oánh lại gọi cậu tới đây.
"Sau đó thì sao?" Cậu ngậm móc khóa áo thể thao trên miệng, hỏi, chủ yếu là cậu cảm thấy kỹ năng biểu đạt của hai người này quá tệ hại, "Nói chuyện chính đi, bộ tôi rảnh lắm sao mà có thời gian ngồi đây nói chuyện phiếm với các cậu?"
"Thái Oánh Oánh gặp phải chút chuyện, cô ấy muốn nhờ cậu giúp đỡ, nhưng cậu không được nói cho Từ Chi biết." Cuối cùng vẫn là Chu Ngưỡng Khởi không màng tất cả lên tiếng.
Lúc này Trần Lộ Chu mới nhìn sang Thái Oánh Oánh, vẫn ngậm móc khóa áo, hỏi: "Cậu nói trước đi."
Thái Oánh Oánh không lên tiếng, Chu Ngưỡng Khởi thở dài, "Cậu nói cho cậu ta biết đi, sớm muộn gì cũng phải biết thôi mà."
"Hình như tôi có thai rồi."
Trần Lộ Chu kinh ngạc đến mức rơi móc khóa áo ra khỏi miệng, theo bản năng liếc nhìn Chu Ngưỡng Khởi, "… Là cậu làm?"
Chu Ngưỡng Khởi suýt nữa thì ngã lăn ra, mắng một câu đcm, tôi là loại người đó sao?
Trần Lộ Chu yên lòng, nếu đúng là Chu Ngưỡng Khởi làm, cậu cũng không biết phải giải thích thế nào với Từ Chi. Tóm lại Chu Ngưỡng Khởi vẫn là anh em của cậu, chưa thể từ bỏ, Từ Chi sẽ rất hối hận khi quen biết với mình. Cậu nhìn Chu Ngưỡng Khởi rồi hỏi Thái Oánh Oánh, "… Cậu có bạn trai?"
"Không có," Thái Oánh Oánh cúi đầu, cô ấy không dám nhìn vào mắt hai người kia, nhưng cô ấy không dám đi tìm Từ Chi thảo luận vấn đề này, với tích cách của Từ Chi, cô sẽ đi thẳng tới tìm chú Phó chém người, cô ấy khá sợ hãi, suy nghĩ một hồi chỉ có thể tới tìm Chu Ngưỡng Khởi, "Thực ra tôi không biết chắc là có hay không, ngày thi xong mọi người muốn đi chơi suốt đêm, sau đó ai cũng uống say bét, Địch Tiêu tới tìm tôi, chúng tôi chơi game xong rồi đi thuê phòng trọ gần đó ngủ, nhưng cả hai chúng tôi đều uống nhiều, không biết có xảy ra chuyện đó không. Tôi hỏi thì cậu ta bảo mình tỉnh lại không nhớ gì hết, nhưng tháng này của tôi chưa tới, nên tôi sợ lắm, cậu đừng nói cho Từ Chi biết nhé, cậu ấy biết sẽ đi đánh người."
Bạo lực như vậy sao?
"Đã kiểm tra chưa?" Trần Lộ Chu ho khẽ, ít nhiều cũng có ý muốn càng che đậy càng lộ của thiếu niên trẻ tuổi, "Ý tôi là tờ giấy thử thai sớm đó."
"Cô ấy không dám đi mua, " Chu Ngưỡng Khởi nói, "Tìm cậu là muốn để cậu mua giúp cô ấy, tôi đã tìm hiểu các hiệu thuốc rồi, chín giờ là lúc có ít người nhất."
Trần Lộ Chu không nói nhiều trực tiếp đạp mạnh câu ta dưới gầm bàn một cái, "Cậu bảo tôi đi làm chuyện này?"
Chu Ngưỡng Khởi cắn răng thì thầm bên tai cậu, "Chẳng lẽ cậu bảo tôi làm? Chuyện này nếu đổi lại là Từ Chi, cậu nghĩ thử xem, mẹ nó cậu dám đi vào hiệu thuốc?"
"Đừng so sánh với cô ấy." Trần Lộ Chu lườm cậu ta, "Hai cậu bị ngu à, không thể gọi giao hàng nhanh sao?"
Chu Ngưỡng Khởi: "Giao hàng nhanh có giao sao, vậy đưa tới nhà cô ấy hay nhà cậu?"
Điện thoại của Trần Lộ Chu lại vang lên, vô cùng bực mình, "Được rồi, giao đến nhà tôi đi, đưa điện thoại cho tôi, không nghe thấy tiếng chuông nãy giờ à."
Trần Lộ Chu liếc nhìn cái tên trên điện thoại di dộng, trước khi nhấc máy đã nói với Chu Ngưỡng Khởi: "Đời trước tôi nợ cậu". Chu Ngưỡng Khởi cắn răng cười hì hì, nói là không phải nợ tôi, là nợ Từ Chi, Thái Oánh Oánh là chị em tốt của Từ Chi, giúp cô ấy tương đương với việc giúp Từ Chi mà.
Trần Lộ Chu mặc kệ cậu ta, đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại.
Thái Oánh Oánh quay đầu nhìn bóng lưng của cậu, không yên tâm hỏi Chu Ngưỡng Khởi: "Cậu ta sẽ không đi nói cho Từ Chi biết chứ?"
Chu Ngưỡng Khởi hiểu tính cậu, lãnh đạm trả lời: "Con người Trần Lộ Chu thì cậu có thể hoàn toàn yên tâm. Cậu ta rất biết giữ chữ tín, chuyện đã đồng ý với cậu, không nói thì chính là không nói, đánh chết cũng sẽ không nói đâu. Nếu cậu ta không muốn đồng ý thì sẽ không nói là đồng ý."
Chẳng hạn như ban đầu lúc Cốc Nghiên tới tận nhà tìm, cậu cũng chỉ nói một câu, để xem tâm trạng.
Thái Oánh Oánh hoảng hốt "Ồ" một tiếng.
Khi đồ được giao tới, Trần Lộ Chu im lặng tiễn Phật đến Tây Thiên, cho Thái Oánh Oánh mượn nhà vệ sinh, để Chu Ngưỡng Khởi ở lại chờ kết quả với cô ấy, còn mình không thèm đổi quần áo mà ngồi trên ghế sô pha, dường như đang nghĩ xem có nên đi hay không, cuối cùng vẫn lười biếng đứng lên, cứ mặc bộ quần áo thể thao màu trắng vừa nãy ra cửa, "Đi thì nhớ khóa cửa giúp tôi."
Chu Ngưỡng Khởi sửng sốt, bị câu nói bất thình lình này làm cho bối rối, "Cậu đi đâu đấy?"
Trần Lộ Chu ngồi xổm trước cửa nhà buộc dây giày, nói mà không thèm ngẩng đầu lên, "Liên hoan trong lớp, nghe nói là do bà Liên bỏ tiền."
Lúc này Chu Ngưỡng Khởi mới nhớ ra hôm nay là thứ năm, "Có phải là cuộc phỏng vấn được quay ở Đài Truyền hình không? Hình như Từ Chi cũng ở đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!