Chương 43: Ngã ngựa, hiện trường 1

Thực ra lúc ấy Từ Chi không suy nghĩ nhiều, hai tin nhắn Wechat kia, cô theo thói quen nhìn tin phía dưới trước, nhưng sau đó cậu cũng thu hồi rất nhanh, Từ Chi đành giả vờ như không nhìn thấy, hỏi dò thì Trần Lộ Chu cũng tùy tiện cho qua, nói là không liên quan đến cô. Từ Chi cũng không gặng hỏi thêm nữa.

Đại khái là nửa tiếng đồng hồ từ lúc đăng lên vòng bạn bè, điện thoại của người nào đó đúng hẹn mà tới.

Mặt trời ngả về tây, có mấy thiếu niên dưới ruộng ngô đang đuổi nhau, chó hoang sủa điên cuồng, Từ Chi đi trên con đường núi nhấp nhô đầy cỏ dại, nắng chiều của mặt trời nhuộm vàng đám lúa mì, hình ảnh tràn đầy tươi sáng giống như những bức tranh sơn dầu của Van Gogh.

Trong điện thoại là giọng nói quen thuộc lãnh đạm.

"Mắng ai là trai đểu đấy?"

Từ Chi thản nhiên đi dọc theo những hàng lúa mì rực rỡ về nhà bà ngoại, cô cầm điện thoại mở loa ngoài, dự tính thong thả bước chậm bên ruộng đầy gà vịt nghe giọng nói của tra nam này.

Mồi chài sao, ai mà chẳng biết.

Hơn nữa, điều khiến Từ Chi cảm thấy không ổn chính là loại cảm giác này khác so với Đàm Tư. Bất kể Đàm Tư đối xử với cô như thế nào, cô cũng không đặt nặng vấn đề đó, không tức giận cũng không phản kháng, không có ý muốn hơn thua với cậu ta, đơn thuần chỉ là muốn cảm ơn, là một phương thức trao đổi ngang hàng, kiểu như cậu giúp tôi học tập, cậu nổi giận tôi chịu vậy.

Nhưng Trần Lộ Chu thì khác, cô nghĩ nếu muốn sống hòa hợp, cô nhất định phải chiếm thế thượng phong.

Vì vậy cô đối mặt với cơn gió thoảng qua giữa rừng núi hoang vu, nhìn bầu trời xanh thẳm, suy nghĩ đảo một vòng rồi mới chầm chậm đáp lại: "Hử? Cái gì?"

Trần Lộ Chu vừa mới hoàn thành công việc, công việc lần này đặc thù, mang tính chất như một nửa làm công ích, là một đoạn phim phóng sự trong chuyên mục liên quan đến bệnh ung thư ở Đài Truyền hình của bà Liên Huệ. Họ tìm được mấy hộ gia đình chống căn bệnh ung thư trên cả nước để tới tiến hành phỏng vấn, trùng hợp nhóm nhiếp ảnh đến Thượng Hải này tạm thời xin nghỉ, Liên Huệ hỏi cậu có hứng thú không, cậu liền đồng ý ngay.

Lúc này cậu vừa mới lên chuyến tàu cao tốc trở về nhà, nói thật, tâm trạng cậu không quá vui vẻ, bởi vì cả quá trình quay đều phải kìm nén, bóng ma chết chóc giống như thanh kiếm của Damocles [1] treo lơ lửng trên đỉnh đầu của mỗi thành viên trong gia đình này.

[1] "Thanh gươm của Damocles" là một thuật ngữ thường được người phương Tây sử dụng để chỉ một hiểm nguy hoặc một phán quyết đang cận kề. (nguồn: trithucvn. org)

Người mắc bệnh xấp xỉ tuổi cậu, tên là Chương Phùng Hâm, người nhà hay gọi cậu ấy là Tiểu Kim. Nay năm Tiểu Kim học lớp 11, nghe nói học rất giỏi, đạt giải nhất kỳ thi môn Toán cấp quốc gia, là một chàng trai có tính cách tỏa nắng còn chưa tham gia kỳ thi đại học. Lúc cậu ấy cười, hai bên khóe miệng có một chiếc răng khểnh, cậu ấy nói mình muốn thi vào ngành kiến trúc của trường đại học A.

Khi ấy Trần Lộ Chu vô cùng bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, lần đầu tiên cậu muốn giới thiệu Từ Chi với một chàng trai, có lẽ hai người này sẽ có đề tài chung.

Tiểu Kim là người không thích gây phiền hà cho người khác, mỗi lần Trần Lộ Chu cầm thiết bị đứng bên ngoài chờ cậu ấy làm kiểm tra các kiểu, Tiểu Kim rất xấu hổ gãi tai nói xin lỗi, bảo anh trai, để anh đợi lâu rồi. Trần Lộ Chu chưa từng thấy người nào thích nói xin lỗi như vậy, ngoại trừ Từ Chi ra, cậu ấy chính là người thứ hai. Cậu cũng không muốn nói quá nhiều chuyện khiến người ta buồn, đành phải gạt mắt sang một bên nói, không sao đâu, tôi đã nhận tiền thì nên làm như vậy.

Tiểu Kim cũng thích bóng rổ, hai người đều thích xem các trận đấu, đôi khi bọn họ có thể nói về trận đấu suốt cả một ngày. Trần Lộ Chu nói chờ cậu ấy khỏi bệnh rồi có thể chơi bóng cùng nhau. Tiểu Kim cười híp mắt đồng ý liên tục, nhưng ai cũng biết rằng cậu ấy không có tương lai. Sau khi trầm mặc vài giây, Trần Lộ Chu cảm thấy mình nói như vậy không quá thỏa đáng, kết quả ngày hôm sau bố mẹ Tiểu Kim bất ngờ không cho phép Trần Lộ Chu ghi hình cho Tiểu Kim nữa, thái độ vô cùng cứng rắn, nếu như Trần Lộ Chu không đi thì bọn họ sẽ ngừng ghi hình. Trần Lộ Chu bày tỏ mình có thể hiểu được, nên cậu gọi điện thoại cho bà Liên Huệ, tạm dừng công việc trước thời hạn.

Lúc đi, cậu tới thăm Tiểu Kim. Tiểu Kim nằm trên giường khó khăn ăn từng miếng cơm, khi ấy còn không biết cậu phải đi, hỏi cậu lúc nào sẽ ghi hình buổi chiều, cậu ấy muốn gội đầu, nói mấy ngày chưa gội rồi.

Trần Lộ Chu chỉ nói buổi chiều cậu phải lên tàu cao tốc về tỉnh S, trong nhà tạm thời có chút việc, phải về trước thời hạn. Tiểu Kim cảm thấy rất đáng tiếc, nói ôi, buổi tối còn muốn xem thi đấu với anh cơ mà, nhưng không sao, anh có việc thì cứ về làm đi, à đúng rồi, có phải dạo này anh muốn đăng ký điền nguyện vọng không?

Trần Lộ Chu chỉ ừ một tiếng, không giải thích gì thêm.

Tiểu Kim lại nói, anh Lộ Chu, anh có thể cho em số điện thoại không, sau này có cơ hội em muốn tới tỉnh S tìm anh chơi.

Sau khi Trần Lộ Chu cho số điện thoại, cậu đưa cho Tiểu Kim danh sách một số bộ phim điện ảnh và cuốn sách mà cậu đã liệt kê vào tối qua, hầu hết chúng đều là khoa học viễn tưởng, lúc trước Tiểu Kim nói ở bệnh viện quá nhàm chán, muốn tìm mấy bộ phim để xem mà cứ như mò kim đáy biển vậy, không tìm được bộ nào đẹp mắt, mấy bộ được đánh giá cao cậu ấy cũng không thèm xem.

Trần Lộ Chu liền thuận miệng hỏi cậu ấy thích xem phim điện ảnh gì, Tiểu Kim nói là khoa học viễn tưởng, tương tự như bộ phim giữa các vì sao, hoặc là ngày tận thế thảm họa.

Trần Lộ Chu không đọc nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng lắm, còn phim điện ảnh hầu như đã xem hết nên danh sách trên tay cậu gần như là hoàn toàn đầy đủ. Tiểu Kim như vớ được kho báu, sợ hãi không thôi hỏi, tất cả những thứ này anh đã xem rồi ạ? Trần Lộ Chu ậm ừ đáp, bình thường cậu không có sở thích nghiêm túc nào, ngoại trừ xem phim và chơi bóng rổ.

Có lẽ là chưa từng thấy Tiểu Kim vui như vậy bao giờ, cho nên lúc Trần Lộ Chu đi, bố mẹ của Tiểu Kim đã đi theo cậu từ trong phòng bệnh ra và nói: "Tiểu Trần, hai bác cũng không có ý gì khác, cháu rất ưu tú, chỉ là tuổi tác của cháu và Tiểu Kim xấp xỉ nhau, hai bác sợ thằng bé buồn. Nếu như sau này cháu có thể tới thăm Tiểu Kim thì hai bác rất hoan nghênh, Tiểu Kim rất thích cháu, hai bác chưa từng thấy nó có tình cảm với người khác như vậy bao giờ."

Trần Lộ Chu đồng ý, vì vậy trên chuyến tàu cao tốc trở về, cậu đột nhiên phát hiện mình đã có đáp án…. Thế giới này không chỉ là thành phố quyết đấu của những người dũng cảm, mà còn là nơi đối đáp giữa sự chân thành và chân thành.

…..

Trần Lộ Chu mua ghế ngồi hạng nhất, vì đây là quyết định bất chợt nên cậu chỉ mua được ghế hạng nhất mà thôi. Cậu còn cố ý gọi điện hỏi Liên Huệ, bà ấy nói Đài Truyền hình cũng không thông báo sẽ chi trả chi phí ngồi ghế hạng nhất, chứ đừng nói gì đến việc cậu là nhân viên tạm thời không có danh phận bên ngoài biên chế, cho dù là con ruột của nhà sản xuất cũng không dễ làm, vì vậy sau khi cúp điện thoại, cậu đã lên mạng tra thử, chà, gần đây mệnh cậu nghịch nước, không thích hợp đi ra ngoài.

Lúc này tàu cao tốc vừa rời ga khỏi Hồng Kiều Thượng Hải, Trần Lộ Chu dựa vào ghế ngồi, nhìn cột điện và tháp tín hiệu bên ngoài cửa sổ, lười biếng nhắc nhở cô: "Giả bộ cái gì, tưởng tôi không nhìn thấy vòng bạn bè sao?"

"Hả?" Từ Chi chân tình tỏ vẻ hoang mang, "Tôi còn tưởng cậu không nhìn thấy chứ?" Ít nhiều có chút quái gở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!