Chương 42: Trai đểu, trích lời

Nguyện vọng 1 của Từ Chi là ba chuyên ngành của đại học A, ngành kiến trúc, hệ thiết kế sân vườn và cảnh quan, quy hoạch thành phố.

Mấy ngày sau khi điền nguyện vọng, Từ Chi có cãi nhau với lão Từ một trận, bởi vì lão Từ muốn đổi điện thoại di động mới cho cô, Từ Chi cảm thấy không cần thiết, số tiền này không bằng giữ lại để trả tiền thế chấp cho tháng sau, lão Từ cảm thấy mình làm cha mà không có oai phong, không nói hai lời đặt bát đũa đang rửa xuống, dạy dỗ cô một trận, "Bố biết con đang nghĩ gì, con cảm thấy phần thưởng này phí tiền có đúng không.

Nhưng không gạt gì con, lúc con thi xong bố đã định mua cho con rồi, em họ con nói mấy tháng nay có kiểu mới, nên bố nghĩ chờ có kiểu mới rồi bố lại mua. Hơn nữa, con gái bố thi đậu top 30 thành phố, bố mua điện thoại mới khen thưởng thì có làm sao, sao lại biến thành vật chất hả. Bố không chỉ muốn đổi điện thoại cho con mà còn muốn mua máy tính xách tay cho con nữa kìa, nếu con không cần thì bố sẽ đưa cho em họ con dùng, con đừng có ở đó mà ngùng ngoằng nữa đi."

Không phải là Từ Chi ngùng ngoằng, điện thoại cô vẫn còn dùng được, không kém thì tại sao phải đổi. Nhưng máy tính thì cô muốn mua, nên nói, "Mua máy tính cho con đi, điện thoại con năm nay vẫn còn dùng được, sang năm rồi lại đổi."

Từ Quang Tễ nghe cũng thấy được, bèn cầm từng cái bát vẩy đi cho ráo nước, rồi thả vào trong chạng bát. Ông nhớ lại hồi sáng chủ nhiệm lớp gọi điện cho ông, "Lão Khúc của bọn con nói, thành tích của con là ở trong thành phố của chúng ta thôi, nếu ở trong thành phố ở mấy tỉnh khác, nói không chừng là thành tích của thủ khoa rồi." Nói đến đây, Từ Quang Tễ quay đầu kinh ngạc nhìn cô, "Đến hôm nay bố mới biết, hóa ra học sinh thành phố Khánh Nghi chúng ta lại tài giỏi như thế, trong số top 100 của tình, có đến 81 người là học sinh thành phố chúng ta, bố xem trong nhóm phụ huynh, có người nói có một lớp học 35 người, nghe nói cả 34 người đều đăng ký đại học A đại học B."

"Vâng, Nhất Trung của thành phố đấy ạ, top 100 toàn tỉnh đều nằm ở hai lớp thực nghiệm trường đó." Từ Chi dựa vào cánh cửa phòng bếp, cúi đầu trả lời Wechat của Thái Oánh Oánh, số điểm của cô ấy đúng là bất ngờ ngoài dự đoán, cho tới bây giờ chưa từng vượt qua 400, nhưng thành tích thi đại học lại được 400 điểm. Hơn nữa trùng hợp lại đỗ các trường đại học tuyến hai, lão Thái vô cùng vui vẻ, chỉ cần có bằng cử nhân là được, ít nhất sau này còn có cơ hội thi công chức.

Nhưng Thái Oánh Oánh không nghĩ như thế, cô ấy cảm thấy học ở trường hạng kém, còn không bằng học một trường tốt, cô ấy muốn đến Học viện Kỹ thuật và Nghiệp vụ Hàng hải Thượng Hải, lão Thái sống chết không chịu đồng ý. Thái Oánh Oánh đang oán giận với cô.

Một bữa sáng: Ghen tị với Chu Ngưỡng Khởi thật đấy, cùng là 400 điểm như nhau, cậu ta có thể vào trường Hí kịch Trung Quốc, cậu tin được không, cậu ta thi được đấy? Theo như tớ tìm hiểu, ít nhất phải thi được 600 điểm mới đỗ được trường đó.

Từ Chi trả lời: Nỗi khổ của sinh viên mỹ thuật chúng ta không thể tưởng tượng được đâu. Tớ nghe Trần Lộ Chu nói, Chu Ngưỡng Khởi vẽ một bức tranh cũng tốn hết một bao thuốc lá.

Một bữa sáng: Thảo nào cậu ta nghiện thuốc lá nặng như vậy, mới ngồi xuống ăn lẩu đã muốn đi ra ngoài hút thuốc.

Từ Chi: Hai cậu còn đi ăn lẩu riêng?

Không đợi Thái Oánh Oánh trả lời, lão Từ đã rửa bát xong, đi ngang qua cô, vừa lau tay vào tạp dề vừa bưng thức ăn còn dư vào trong phòng bếp, vờ như vô tình hỏi, "Cái cậu con trai lần trước con nói… Trần Lộ Chu ấy, chắc cũng ở Nhất Trung hả, cậu ta học lớp nào? Thi được bao nhiêu điểm?"

Từ Chi thực sự không biết cậu học lớp mấy, ban đầu cô không tò mò, sau này biết cậu thi không tốt thì cũng không dám hỏi. Lúc Đàm Tư mới chuyển tới, trên người cậu ta có cảm giác ưu việt của học sinh trung học, nhưng trên người Trần Lộ Chu không có, thỉnh thoảng cô cũng có thể nhận thấy trên người Chu Ngưỡng Khởi, cho nên ban đầu Từ Chi mới nghĩ cậu là học sinh ban mỹ thuật, thành tích có lẽ còn kém hơn cả Chu Ngưỡng Khởi.

Sau này Trần Lộ Chu nói mình không phải thí sinh nghệ thuật thì cô cũng không nghĩ nhiều, sau khi nghe thấy thành tích của cậu, chỉ nghĩ chắc cũng là một trong những người học giỏi của lớp, chứ không phải là đại thần [1] đó của hai lớp thực nghiệm.

[1] Đại thần, thường để nói về người đàn ông tài giỏi ở một lĩnh vực nào đó, có ngoại hình điển trai.

"Cậu ấy thi được 713 điểm." Từ Chi đã học được bài học từ việc mua máy ảnh lần trước, vừa nói vừa mở Wechat Trần Lộ Chu lên, muốn hỏi xem cậu có đề xuất máy tính nào tiết kiệm chi phí không.

Nếu đổi lại là mọi ngày, nghe thấy số điểm này, chắc hẳn lão Từ cũng phải nhìn bằng cặp mắt khác xưa, nhưng sau khi biết điểm của con gái mình, ông cảm thấy con số 713 này vẫn thua kém, ông thấy quan hệ giữa người này và Từ Chi có chút "mờ ám". Dĩ nhiên là ông hy vọng số điểm của Trần Lộ Chu có thể cao hơn con gái ông.

Thế nên, Từ Quang Tễ bật thốt nói, "Sao thấp thế."

Từ Chi lập tức rời khỏi màn hình điện thoại ngẩng lên, trong lòng sợ hãi khuyên ông, "Bố à, ở bên ngoài bố đừng nói như thế, nếu bố nói vậy, người khác còn tưởng rằng con thi được thủ khoa của tỉnh đó."

Từ Quang Tễ đóng cửa tủ lạnh, ít nhiều cũng có chút phiêu rồi, kiêu ngạo nhìn cô bằng nửa con mắt, "Lão Khúc bọn con nói thủ khoa của tỉnh cũng khoảng hơn 750 điểm, kết cấu điểm của chúng ta không giống với những tỉnh khác, nhưng cho dù tổng điểm có là 810 đi nữa, cũng không có bao nhiêu người có thể thi được 750 điểm đâu, thành tích này của con rất xuất sắc, bố rất tự hào."

Từ Chi cười, vừa muốn nói cảm ơn thì Từ Quang Tễ lại theo đó nhắc nhở cô, "Cho nên, bố đề nghị con, có vài người bạn chúng ta không nhất thiết phải quen biết ngay lúc này, sau này lên đại học, con sẽ phát hiện mình có thể gặp được người ưu tú hơn."

Cũng không biết là Từ Chi có nghe lọt hay không, vừa lướt vòng bạn bè gần đây nhất của Trần Lộ Chu vừa ngoan ngoãn gật đầu, "Đương nhiên là thế rồi ạ."

Trần Lộ Chu đang nhận một công việc quay phim, sau ngày giúp cô chọn nguyện vọng đã đi tới Thượng Hải. Từ Chi sợ ảnh hưởng đến công việc của cậu nên mấy ngày nay không dám liên lạc nhiều.  Hôm qua Trần Lộ Chu đăng tin lên vòng bạn bè cũng không có động tĩnh.

Bức ảnh được cậu chụp ở công viên, một ông cụ già lịch lãm đang đứng ở quảng trường đầy bồ câu trắng kéo đàn violon, một cụ bà ngồi trên chiếc ghế đá cạnh đài phun nước, trong tay cầm bó hoa hồng tươi mới, vừa vỗ tay cho người bạn già vừa nhắm mắt lại, đắm chìm trong tiết tấu đàn violon của ông cụ. Chắc cũng có thể là do Trần Lộ Chu biết nắm bắt bầu không khí, hoặc cũng có thể trên thế giới này thật sự có loại tình yêu như vậy, Từ Chi nhìn thấy trong ánh mắt bà cụ tám mươi tuổi hiện lên nét e lệ của thiếu nữ mười tám.

Bên dưới có hai người bình luận, là của Chu Ngưỡng Khởi và Thái Oánh Oánh.

Thái Oánh Oánh có cùng cảm xúc với cô, "Chu choa má ơi, tôi nhìn thấy trong ánh mắt bà cụ có nét ngượng ngùng, có lẽ chỉ có lúc tôi sinh ra mới cười thẹn thùng như vậy được thôi."

Chu Ngưỡng Khởi trực tiếp trả lời Thái Oánh Oánh, "Không có đâu, hôm đó ăn lẩu cậu rất thẹn thùng, ăn thịt bò đều phải gói rau xà lách, không có rau xà lách thì cậu gói rau cải trắng, sao hả, không cho nó mặc quần áo thì cậu không xuống miệng được sao?"

Thái Oánh Oánh nghiêm trang trả lời: "Đó gọi là lừa dối dạ dày, gói rau cải xanh chính là để nhân lúc dạ dày không chú ý, lầm tưởng rằng tôi chỉ ăn một miếng cải xanh mà thôi, như thế sẽ không gây sự chú ý của đám mỡ trên người. Cậu thì biết cái gì hả, là Từ Chi dạy tôi đó."

Chu Ngưỡng Khởi trả lời Thái Oánh Oánh: "Vậy sao cậu không trực tiếp ăn shit đi, như thế sẽ tránh được quá trình trao đổi chất."

Trần Lộ Chu cũng hiếm có dịp trả lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!