tức, nói là cô không cố ý. Nhưng đại khái là do bây giờ quen hơn rồi, cho nên cô dùng vẻ mặt "cậu đúng là có thù tất báo" để nói với Trần Lộ Chu: "Hẹp hòi."
Trần Lộ Chu: "…"
Mẹ nó chuyện này có thể dùng từ hẹp hòi để hình dung sao?
Cậu hắng giọng, quay trở lại chuyện chính, đẩy máy tính tới trước mặt cô, ý bảo cô nhìn vào máy tính, "Khoa kiến trúc có rất nhiều chuyên ngành, tôi cảm thấy sẽ có tính khả thi hơn nếu cậu vào chuyên ngành khác chứ không phải ngành kiến trúc… Nhưng mà, sao lúc nào cậu cũng như thế hả?" Không biết tại sao cuộc trò chuyện lại đột ngột thay đổi.
Từ Chi nghe rất nghiêm túc, không ngờ cậu lại quay trở về chủ đề cũ, bèn ngơ ngác nhìn cậu.
Từ Chi:?
"Lần đầu tiên gặp mặt, ở ngoài hành lang," Một khuỷu tay của Trần Lộ Chu cờ lơ phất phơ gác lên mép bàn, hai chân mở rộng, tay còn lại đặt lên đùi, lạnh lùng liếc cô một cái, có ý như muốn tính sổ lại chuyện cũ, "Lúc ấy cậu nhìn chằm chằm vào đâu đấy?"
Từ Chi còn nhớ lần đầu tiên gặp cậu là ở hành lang chật hẹp đó, khi ấy mẹ cậu đang nghiêm khắc dạy dỗ cậu, còn cậu uể oải dựa vào cửa gọi cơm chân giò cho mình.
"Cơm chân giò ăn ngon không?" Từ Chi cười híp mắt hỏi lại.
"Mắt tinh thật đấy." Cậu cười nhạt.
Trong lời này mang theo sự châm chọc, Từ Chi bỗng nhiên vội vàng giải thích: "Lúc ấy thật sự tôi không có nhìn chằm chằm vào phía dưới của cậu, hơn nữa, tôi cũng không biết bên trong cậu không mặc quần lót mà."
Trần Lộ Chu: …?
Ánh trăng đổ màu trắng bạc xuống bức tường bên ngoài, không biết ai đã trồng một vườn hoa hồng trong sân, chúng đỏ rực lộng lẫy, giống như một chùm lửa hừng hực cháy, khiến người ta rung động. Màu đỏ ấy thực như ngọn lửa tức giận đang rục rịch dưới đáy mắt thiếu niên. Bên trong căn phòng yên tĩnh, để lộ sự im lặng kỳ dị.
Trần Lộ Chu thấy ánh mắt cô dường như lại muốn dịch xuống, dùng đốt ngón tay cảnh cáo mạnh mẽ chọc vào đầu cô, đẩy cô ra, "Còn nhìn nữa à! Cậu đúng là tò mò! Hôm nay tôi có mặc!"
"Tôi không tò mò cậu có mặc hay không mà." Từ Chi dở khóc dở cười, cũng vội vàng nói với cậu, "Tôi không nhìn cậu, nãy giờ tôi định nói là lông chăn của cậu cạ vào chân tôi, rất ngứa, có thể lấy nó ra không."
Trần Lộ Chu: "…"
Trần Lộ Chu kiệt sức dựa vào ghế, không muốn nói chuyện với cô nữa, nhường chỗ để cô xem điểm đầu vào các ngành kiến trúc trường đại học A suốt những năm qua, còn cậu vùi mình trên ghế như một khúc xương bị gãy, im lặng xem phim trên điện thoại di động.
"Giận đấy à?" Từ Chi chống khuỷu tay lên bàn, bàn tay đặt ra sau gáy, nhìn cậu và hỏi.
Cậu lạnh lùng dựa lưng vào ghế, làm bộ làm tịch ho khan một tiếng, "Không có."
"Hay để tôi kể chuyện cười cho cậu?"
Cô lại bắt đầu.
Chăn trượt xuống, Trần Lộ Chu cạn lời giật giật khóe miệng, nhấc nhẹ chân kéo chăn lên, "Ngoài trừ kể chuyện cười, cậu còn biết cách dỗ người nào khác nữa không?"
"Tôi sẽ không dỗ người khác đâu."
Mẹ nó rốt cuộc cậu đến đây để xem nguyện vọng hay để làm gì hả. Nhưng tâm tình Trần Lộ Chu hiếm có lúc dễ chịu, vừa muốn hỏi cậu còn định xem điểm hay không? Xem nhanh đi, xong rồi tôi dẫn cậu đi ra ngoài ăn khuya.
Thì Từ Chi lại nói, "Người khác không thích giận như cậu."
Trần Lộ Chu: "…"
Hoa hồng trong sân ủ rũ bay màu, ánh trăng vẫn trong trẻo nhưng lạnh lẽo, cửa phòng ngủ đang đóng, hiệu quả cách âm thực ra không tốt lắm. Tiếng nói chuyện của hai người rất nhỏ, đối diện cửa chính là nhà vệ sinh, có lẽ đôi tình nhân nhỏ kia ngọt ngào đủ rồi nên bắt đầu gây gổ trong toilet.
"Rốt cuộc là ai, em đưa anh xem." Nam sinh nói.
"Chỉ là một em trai khóa dưới thôi mà, mấy hôm trước trường học có tổ chức chợ bán đồ cũ, sách của bọn em đều để lại hết cho đàn em này."
"Bán sách cũng phải thêm Wechat sao? Vậy đàn em này cũng không bình thường." Giọng điệu nam sinh dở dở ương ương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!